Lại là…

Sáng hôm nay, nằm nghe con bé nhà bên cạnh mà tôi gai mắt từ nhỏ, con bé tính xấu như mẹ nó giờ cũng đã làm mẹ, nó đang cố gắng đưa cái miệng cho to lên để hô hào những cái tốt đẹp mà nó đang có – tính cách được thừa hưởng y chang từ bà mẹ của nó vậy.

Và tôi chợt nhớ về kí ức cách đây hai mươi năm, khi tôi được tám tuổi.

Năm tôi tám tuổi, tôi bị ăn hiếp bởi con bé nhỏ hơn tôi vừa đúng một năm cùng với đám trẻ cùng lứa.. Tôi mong chờ nó chơi với mình, mong đừng bị tẩy chay. Khi nó và đám trẻ tiếp nhận tôi vào nhóm thì tôi mừng ghê lắm. Khi bị tách ra, bị cô lập thì tôi trở nên mất ý chí, buồn chán vô cùng.

Năm tôi hai mươi tám tuổi, tôi cũng bị người lạ dắt mũi như xưa, khiến cho tôi không còn sức sống. Hai mươi năm sau cái tám tuổi đó, tôi vẫn ngu ngơ như con bò đeo nơ vậy. Ừ dù tôi cố gắng nhanh nhạy nắm bắt các vấn đề trong cuộc sống, dù cố thể hiện bản thân mình đã có nhiều kinh nghiệm hiểu biết, tinh thông sự đời. Cơ mà cái bản chất thì có lẽ đến tận hai mươi năm sau có lẽ vẫn không thay đổi.

Vẫn là một đứa dễ bị lừa, tin người, dễ chán và dễ suy sụp.

Mất một mối quan hệ tôi đã buồn và xôn xao.

Mất một số tiền lớn tôi lại càng buồn và lao đao hơn nữa.

Cảm giác không còn muốn phấn đấu dù thực tế bắt buộc tôi phải tiếp tục chiến đấu để thắng cái số phận nghiệt ngã kia.

Năm tôi bốn mươi tám tuổi, tôi chắc mình sẽ vẫn nằm hồi tưởng lại hai mươi năm trước, rồi kéo dài đến bốn mươi năm trở về thời ấu thơ…

Bốn mươi tám tuổi, tôi hi vọng tôi sẽ không bị lừa, bị dắt đi bởi một ai đó dù thân quen hay xa lạ.

Nếu không, tôi không chắc mình sẽ ở trong trạng thái gì như bây giờ. Liệu có nằm thở dài trên chiếc ghế gỗ mà ba tôi đã mua với mong ước thay đổi nhà cửa cho sáng sủa hơn ; hay là tôi sẽ nằm ở đâu đó còn tệ hơn ở nhà..


Tự ngẫm bản thân sao cứ phải tiếp nhận những chuyện bất ngờ chẳng mong đợi như vậy nhỉ ? Tưởng thật thà thì sẽ được thương nhiều hơn chứ ?!… Chắc số tôi đến ông trời cũng không thương nổi, huống chi là con người.

Năm hai không hai mươi, tôi cầu mong cho năm hai không bốn mươi có thể giúp tôi yên ổn, bình lặng ở độ tuổi trung niên và đừng có suy sụp buồn chán như thời non trẻ chỉ bởi vì bản thân không thể dối trá hay không thật thà.

( Nhẩm đi tính lại, ồ đã hai tháng tôi không viết truyện, không ra được chương mới vì tập trung cày cuốc cho cuộc sống, ừ nhưng cuộc sống thì đáp trả lại tôi thế đấy. Hận đời. )

                                                  Quy Nhơn, ngày tôi tiếp tục làm một kẻ chán ngắt trong tháng thê lương năm lận đận than thở về cuộc đời

PHƯƠNG THỤ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *