LẦN TRỞ LẠI NÀY CŨNG THẬT LÀ BUỒN TẺ

Cạnh nhà tôi có một nhà hàng xóm nhỏ, nằm trong góc khuất ít ai để ý đến.

( Thực ra đối với tôi vậy mà lại hay, với tính cách của tôi sẽ thích ở một nơi không giống như vị trí của nhà tôi hiện giờ. Hướng phong thủy của nhà tôi không được tốt lắm )

Nhưng lý do, động lực để khiến tôi quay trở lại không phải vì muốn bàn về phong thủy hay vị trí của nơi ta trú ngụ. Cái tôi muốn hét lên là mọi uất ức bất công, mọi phiền não mà tôi đang ngấm ngầm kiềm nén từ ngày hôm qua cho đến tận lúc này, khi gõ những dòng chữ trên đôi tay thoăn thoắt dùng chút sức ấn xuống bàn phím đây rằng : Có thật là Nhân quả tới muộn, chứ không phải là không bao giờ tới đúng không ?

Chỉ đơn giản vì một điều rằng : cái nhà hàng xóm đó – có tiền gửi trong ngân hàng, có một căn nhà cho thuê, chồng làm lương tháng phải đến 7, 8 triệu ( ồ 7, 8 triệu chỉ là 1 con số tôi ước lượng . Nói to thì không phải to, nói nhỏ cũng không phải nhỏ bởi so với một thành phố quê tôi, thì 7, 8 triệu cũng đủ dư dả 1 ít rồi. Không túng thiếu.

Lại còn chưa kể tiền thưởng lễ, Tết, cuối năm,… và hàng tá những dịp gì đó thì số tiền thưởng của ông ta còn nhiều hơn thế )

Bà vợ buôn bán nhỏ lẻ nhưng tiền lời theo như tiết lộ từ một người hàng xóm khác rằng một buổi tối bà ấy đã có thể kiếm số tiền từ 150k – 200k. Mà bà ấy chỉ bán có một buổi thôi, từ chiều cho đến tối đêm.

Nhà bà ấy tuy nhỏ nhưng đúng với câu người ta nói “ nhỏ mà có võ ”, tuy căn nhà bình dân còn có vẻ gần như là chật chội, nhưng gia đình bà ta hầu như không biết túng thiếu là gì. Ăn uống đầy đủ, con cái muốn mua thứ gì thì có thứ đó.

Có bao giờ tôi nghe gia đình bà ấy cãi nhau chan chát vì tiền bạc, vì cơm áo chợ búa hàng ngày đâu.

Thậm chí trong căn nhà ấy luôn rộn lên những tiếng cười hô hố. Và khoe khoang con bà ấy có hiếu, ngoan ngoãn với bố mẹ như thế nào.

Rồi, nói đến đây cũng chưa phải là vấn đề nữa. Tôi thừa nhận mình khá sân si, nhưng không sân si đến mức ấy.

Cái chính mà tôi thấy uất ức bất công chính là : vợ chồng bà ta giàu, nhưng họ sống không có tình nghĩa, cả những đứa con ảnh hưởng bởi cha mẹ tạo ra cũng thế.

Người anh trai ruột của ông chồng mất sớm, vợ ông ấy vì quá nghèo và đông con nheo nhóc mà phải cắn răng đến mượn hai vợ chồng này số tiền 5 triệu để chôn cất ( cái thời chưa bước qua thế kỉ 21, 5 triệu cũng là một con số hơi to to rồi ). Hai người này phản ứng như thế nào chăng ? “ No ! ”

Người em trai út sống cùng vợ con và chính bố mẹ già, hai vợ chồng này cũng xúm vào đòi tranh đất tài sản, lấy lý do là vợ chồng người em trai út không có con trai, không được phép ở nhà từ đường. Nói đến đây, cũng khá là muốn cười to, nhà hàng xóm “ vĩ đại tình thương mến thương ” ngay cạnh nhà tôi cũng chỉ có hai đứa con gái. Nếu họ có một đứa con trai, dù chỉ là con một – há chẳng phải người em trai út kia chẳng được sống yên ổn đến bây giờ.

Rồi chưa kể những lần hai vợ chồng ngấm ngầm ghen ghét nhà tôi xây nhà to hơn, cũng muốn hơn thua từng li từng tí, đơm đặt nói xấu sau lưng, sẵn sàng sửng cồ dùng vũ lực nếu nhà tôi phản ứng lại. Bà vợ có lần dùng một cây sắt dài định bổ xuống đầu chị gái tôi, ông chồng có lần cầm cây rựa phang ngang cửa sắt mới của nhà tôi. À ông ta có thể thức khuya mở tivi to tiếng khiến nhà sát bên cạnh là nhà tôi không thể nào ngủ được, nhưng lại không cho phép ba tôi hát karaoke buổi sáng vào cái giờ mặt trời đã cắp đít lên cao rồi ( từ 9g đến 10g sáng )

Ồ, vậy mà gia đình ông ta lại được hỗ trợ vì nằm trong diện buôn bán nhỏ lẻ ngưng hoạt động trong thời điểm dịch Covid 19 bùng phát đầu tháng 4

Tôi thề – bà vợ đã nghỉ bán trước đó từ giữa tháng 2 rồi, mà giữa tháng 2 dịch đang lên ở Trung Quốc, Việt Nam chưa bị ảnh hưởng to lớn gì. Mà bà ấy nghỉ bán đâu phải vì dịch bệnh, Nhà nước ta lúc ấy cũng đã thông báo lệnh giãn cách xã hội gì đâu. Bà ấy nghỉ vì đứa con gái út của bà ta sinh, theo như tục lệ truyền thống sinh lần đầu sẽ về nhà mẹ đẻ ở cử.

Ừ nói đến đây, đứa con gái út của bà ta lúc còn son rỗi cứ đến trước cửa nhà tôi hét ầm lên, làm cháu tôi khi đó vẫn còn nằm trong nôi đang ngủ giật nảy cả mình. Thằng bố già đi làm về cũng nhè đúng cửa nhà tôi mà bóp còi inh ỏi.

Vậy mà khi nhà đó có thêm cháu, thì lại bắt mọi người xung quanh phải giữ im lặng trật tự.

Mợ nó !

Bà vợ hùng hổ như cọp nhe nanh của nhà đó, nghỉ bán trước khi dịch bệnh bùng phát từ lâu, và sau đó cũng không còn bán lại, phần vì dịch bệnh, phần vì chăm cháu ngoại của bà ta, phần vì hay lên cơn đau đầu tăng huyết áp ( tôi lại mong trời hành thế đi ) thì gia đình bà ta vẫn đâu có túng thiếu. Thu nhập của nhà bà ta cũng phải xông xênh chênh lệch trên dưới mười triệu một tháng rồi.

Vậy nhưng nhà bà ta ăn ở như thế, giàu có như thế, vậy mà trời vẫn dung túng cho nhà bà ta được hưởng thêm tiền ban phát từ Chính phủ

Trong khi ba tôi làm bảo vệ một nhà hàng café nhỏ ngay ven biển, mấy tháng thời điểm dịch bệnh không hề có lương. Mẹ tôi còn đi làm thêm nhà người ta vất vả khổ cực cũng chỉ mới được một nửa lương tháng của thằng cha hàng xóm ác nhân thất đức im im mà thâm độc ấy.

Vậy mà nhà tôi chẳng được cho một đồng nào. Nhà tôi sống cũng không bạc tình bạc nghĩa như nhà đó. Nhà tôi còn chẳng được giàu có như nhà đó.

Tối hôm qua tôi cứ ngẫm nghĩ, rốt cuộc gia đình đó đã hưởng bao nhiêu phúc đức vậy, chắc nhiều lắm đúng không ? Nên là sống tiểu nhân như thế mà đến giờ này vẫn chưa bị làm sao, vẫn khỏe, vẫn ổn, vẫn có tiền và còn được cho tiền.

Còn gia đình tôi, có phải nghiệp báo kiếp trước gây ra nhiều quá không, nên kiếp này dù sống tốt, sống khổ như thế nào cũng là để trả báo, trả nghiệp, lãnh mọi nhân quả, nợ nần.

À, công việc của tôi là tự do, thời điểm dịch Covid 19 thu nhập tất nhiên bị giảm mạnh, số tiền kiếm được cũng phải chắt bóp trang trải và chi trả số tiền mượn còn sót lại. Vậy mà chẳng những tôi không có được 1 triệu diện hỗ trợ dịch Covid của Chính phủ, thậm chí tôi còn bỏ ra gấp 3 lần số tiền như thế – tiền dành dụm của cá nhân để mua điện thoại vì bị mất cắp, sửa laptop vì đã dùng quá lâu,… Tôi còn chẳng có tiền vào dự đám cưới của người bạn thân đã 5 năm không gặp

Vậy đấy, sau khi cố nén tiếng thở dài phát ra, cố kiềm sự tủi thân và uất ức đột nhiên bùng lên trong chốc lát, buổi tối khi an tĩnh nằm trong mùng trước khi đi ngủ, việc đầu tiên là tôi truy cập Google gõ tìm kiếm rằng : “ kẻ ác tại sao vẫn sống tốt ? ”

Haha, đúng là tôi đã gõ như thế. Dù tôi thừa biết lý do, dù tôi thấu hiểu luật Nhân quả. Nhưng cái chính là vì tôi không cam tâm.

Phải, chính là không cam lòng.

Hóa ra, muốn sống yên ổn từ trong tâm, muốn sống thanh thản quả là điều không phải dễ.

Tôi dằn xuống được nhưng không buông bỏ được, vậy nên tôi vẫn phải tìm kiếm một cái gì đó có sức thuyết phục, có sứ mạng dẫn dắt cực lớn, có khả năng bình ổn lại những xáo trộn trong lòng tôi đang ngứa ngáy khó chịu.

Đó là quy luật báo ứng và nhân quả.

Tôi tin là họ sẽ gặp xứng đáng với những gì họ đã làm. Bây giờ dù có trông ngóng báo ứng giáng lên đầu họ cũng không được.

Bởi vì thời điểm trả nợ nhân quả, gánh nghiệp của họ chưa tới.

Bởi vì quy luật tự nhiên công bằng theo cách mà nó vận hành, không phải theo cách mà ta mong muốn.

Tôi tin những gì mà tôi cố gắng – hướng thiện, làm 1 số việc tốt nho nhỏ dù là không đáng kể gì nhưng nó xuất phát từ cái tâm, nó xuất phát từ việc cố gắng làm 1 con người đạo đức ở bản thân mình.

Và tôi còn phải dẹp bỏ lòng đố kị, uất ức, sân si. Vì nó chẳng giúp được tôi cái gì, thậm chí không mang lại phúc đức, lại còn nặng nề và chẳng thanh thản gì thêm.

Oke, viết xong cũng thật là thoải mái.

Dù tôi không phải là một người viết văn tài giỏi cho ra những cây bút tác phẩm để đời, nhưng tôi tin nói ra được, hoặc viết ra được cũng là một phương tiện giải tỏa rất tốt cho chính thân mình.



                                                                                                         PHƯƠNG THỤ

One thought on “LẦN TRỞ LẠI NÀY CŨNG THẬT LÀ BUỒN TẺ

  • October 24, 2020 at 08:40
    Permalink

    Xin chào mọi người

    Hơn một tháng Phương Thụ lặn xuống vì hoàn cảnh không cho phép, cũng không có tâm trạng viết lách.

    Thật đáng trách.

    Vô cùng áy náy, xin lỗi với mọi người

    Đã vậy lần trở lại này còn quá ư là sân si. Truyện vẫn còn đang dang dở.

    Phương Thụ xin hứa sẽ viết tiếp truyện như xưa, trong thời gian sớm nhất.

    Có lẽ dù chưa đạt được những gì mình mong muốn, nhưng cuộc sống hiện giờ cũng khiến Phương Thụ an tâm, có động lực thêm phần nào.

    Cảm ơn mọi người đã biết đến dangthuphuong.com – Ô cửa sổ và Phương trong suốt mấy tháng qua.

    Trang web sẽ tiếp tục tồn tại, phát triển thêm theo một cách tự nhiên của nó và sự cố gắng mòn mỏi của Phương Thụ ^^

    Một lần nữa, cảm ơn vì tất cả ^^

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *