Ngày Hai tháng Mười Hai…

Hôm qua, trợ lý của tôi phải đi viện

Chiếc ba lô rơi từ một độ cao đủ để khiến phải thót tim với một cái laptop đã cũ kỹ đến mười năm trời.

Bác trợ lý của tôi đã già rồi, hom hem chậm rãi nhưng vẫn cố gắng không ngừng nghỉ làm việc cho tôi mỗi ngày, mỗi giờ, mỗi phút.

Dĩ nhiên là tôi có nhiều quãng thời gian gắn bó với bác ấy như vậy, tôi không thể bỏ mặc. Nói đúng hơn, tôi vẫn còn rất cần bác ấy.

Vậy là tôi đem bác ấy đi chữa. Hết cả ba trăm ngàn.

Nhưng bù lại thấy bác ấy ổn định hơn, đã sáng sủa hơn, mượt mà hơn so với tuổi mà đáng lẽ bác ấy vốn dĩ phải an nghỉ về già.

Mặc dù phí chữa trị cho bác hơi cao, nhưng tôi đã cảm thấy hài lòng mãn nguyện, cảm thấy vui vẻ với diện mạo mới, chất lượng mới của bác.

Tháng 1 năm 2021 là bác đã tròn 10 năm sống bên tôi rồi.

Tôi chúc bác thật khỏe mạnh, bình an bên tôi lâu ơi là lâu nữa nhé.

Cũng ngày hôm qua, nhà lại có thêm thành viên mới.

Mướp Xíu – người bé như cây que nhưng được cái la khỏe, bò đi hung hăng khắp nơi dù chưa vững hai chân. Thật là buồn cười.
Mướp Xíu là mèo ta, bé vừa đen vừa bẩn, lại nhỏ, cái nhà đang giữ thì muốn quăng ra đường ngay trong đêm, còn những nhà khác thì chẳng có ai nhận.

Nhưng lại sẵn sàng bỏ ra cả mấy trăm ngàn, mấy triệu bạc để mua một con mèo cảnh về cung phụng cho nó.

Mướp Xíu khôn, tắt hết điện không thấy ai nữa thì ngưng kêu la, rúc vô một đống quần áo dư thừa trong cái chậu tôi đã chuẩn bị sẵn để trốn tránh cái lạnh mùa đông. Đêm hôm tôi lặng lẽ xuống tìm xem Mướp Xíu bé nhỏ như cây tăm của tôi thế nào rồi, căng mắt ra nhìn thấy em ấy chui rúc trong mớ quần áo, cào cào như một con chuột chũi đang đào đất.

Thế là tôi lại kéo thêm quần áo xung quanh đắp lên. Xíu nghe tiếng động, biết là có người lại kêu. Sau khi tôi đi rồi, ẻm vẫn ngoái đầu nhìn tôi và kêu thêm một chút. Khi tiếng bước chân của tôi xa Xíu dần dần, Xíu thôi không kêu thêm nữa.

Hy vọng tiếp theo trong ngày hôm đó, Mướp Xíu cũng giống như bác lap trợ lý – sẽ ở bên tôi lâu lâu dài dài.  

Hy vọng là, sẽ không còn thấy cảnh mèo ta bị hắt hủi bỏ rơi như vầy nữa.

Mèo nào cũng là mèo, cũng cần được yêu thương chăm sóc mà, đúng không ? Mèo ta vừa khôn, quấn chủ, lại tình cảm với con người.

Đừng vì ngoại hình đáng yêu xinh xắn, dễ ghét của mấy bạn mèo Tây mà quên đi mèo Ta nghịch ngợm, lóc chóc, cũng dễ thương không kém vậy.

Trong tương lai nếu có điều kiện, tôi vẫn chỉ muốn nhận nuôi mèo ta.

Vì chúng nó đủ khổ lắm rồi. Mèo tây các thể loại đã nhận được quá nhiều tình thương và sự quan tâm đến mức trở nên đại chúng, dư thừa.

Yêu lắm các thế hệ mèo ta nhà tôi từ xưa cho đến bây giờ.


PHƯƠNG THỤ

One thought on “Ngày Hai tháng Mười Hai…

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *