Ngược lối ở Băng Cốc ( tt )

CHƯƠNG 9 :    CHỈ CÒN LẠI HAI NGƯỜI

            “ Cảm ơn cậu đã hợp tác, cậu Kai ! Chúng tôi sẽ báo tin cho cậu sớm nhất khi có diễn biến mới của vụ án. ”

            “ Vâng, cảm ơn anh. ”

Vị cảnh sát đứng lên bắt tay Kai   –  “ Mời cậu đi lối này, cô Mi đang được tạm giữ ở phòng đây. ”

            “ Tình hình em gái tôi cụ thể là như thế nào ạ ? ”

Vị cảnh sát chần chừ một lúc rồi nói :

            “ Có lẽ không được tốt cho lắm. Cô ấy phải dùng đến thuốc an thần. Chúng tôi đang định đưa cô ấy về nhà để giám sát trong ngày mai. ”

            “  Sao cơ ?!!! ”   Kai nhíu mày, khuôn mặt đang ôn hòa bỗng trở nên cau có, dữ tợn  –   “ Các anh tra khảo con bé như thế nào mà khiến con bé thành ra như vậy ? ”

            “ Không có. Cậu Kai hiểu lầm rồi. Mời cậu đi theo tôi, tôi sẽ giải thích cho cậu hiểu. ”

Kai vô cùng sốt ruột đi theo đến một phòng giam tương đối nhỏ nhưng có vẻ mới và sạch sẽ. Anh đứng nhìn từ bên ngoài vào, thấy Mi đang mặc bộ quần áo màu đen, ngồi thẫn thờ nhìn về khung cửa sổ. Anh nhớ ngày hôm đó, Mi vẫn còn mặt đồng phục nữ sinh, sao giờ lại là một trang phục khác…

Gương mặt Mi nhợt nhạt, vô hồn đến phát sợ. Kai cảm thấy trong ngực rất đau, giống như có ai đó cầm dao đâm một nhát thật mạnh vào tim anh vậy. Bàn tay anh chạm lên song cửa siết lại thành nắm đấm. Vị Đại úy cảnh sát nói :

            “ Chúng tôi phải thẩm vấn tất cả mọi người có liên quan rồi xem xét lời khai của họ có trùng khớp với những gì cô Mi nói hay không. Vì cô ấy là nghi can số 1 trong vụ án này nên bắt buộc cô ấy phải ở lại đây. Trong quá trình phỏng vấn cô ấy hoàn toàn bình thường, tất nhiên là vẫn đau buồn vì mất đi người thân.

              Nhưng đêm đầu tiên, nữ cảnh sát trông coi cô Mi nói với tôi rằng : cô ấy gặp ác mộng, cứ la hét không ngừng, rồi bật dậy với gương mặt đẫm nước mắt, miệng lẩm bẩm : “ Ba ơi ! Con muốn về nhà. Con muốn về nhà. Con muốn gặp ba !… Ba…”  Tất nhiên chúng tôi vẫn giám sát xem tình trạng cô ấy thế nào, thật may là không quá nghiêm trọng. Có lẽ gần sáng cô ấy đã thiếp đi một lúc. Tuy nhiên cả ngày cô ấy luôn trong tình trạng như vậy. Đến đêm hôm qua, chúng tôi mới cho cô ấy dùng thuốc an thần. ”

           “ Vậy anh đã thẩm vấn xong hết chưa ? ”

           “ Còn một vài người làm trong gia đình của cậu. ”

           “ Tôi sẽ gọi bọn họ tập trung tất cả tới đây hôm nay. Anh hãy thẩm vấn họ cho xong hết đi, và làm thủ tục bảo lãnh cho tôi. Tôi muốn đưa em gái tôi về. ”

Kai nhìn vào phòng giam, kiên quyết nói như thể không muốn Mi ở lại đây thêm một giây một phút nào.

Thấy được sự lo lắng và quyết đoán mạnh mẽ của chàng trai trước mặt, vị Đại úy mỉm cười :

           “ Vì cậu là nhân thân của nạn nhân lẫn nghi can nên sợ rằng cậu không thể trực tiếp bảo lãnh được. Cần phải có một luật sư đứng ra chịu trách nhiệm vì bảo lãnh nghi can ra ngoài sẽ rắc rối, ảnh hưởng trực tiếp đến vụ án cũng như tố tụng xét xử. ”

Kai ngay lập tức nhớ đến luật sư Met. Nhưng luật sư Met là bạn thân của ba, liệu ông ấy có nằm trong diện tình nghi luôn không ?. Kai dò hỏi :

           “ Có luật sư Met là luật sư của ba tôi cũng là luật sư đại diện của công ty Rangist. Liệu ông ấy có đủ tư cách pháp nhân để bảo lãnh em gái tôi chứ ? Tôi sẽ nhờ ông ấy đứng ra bảo lãnh dưới cương vị là luật sư của công ty. ”

Vị cảnh sát nhíu mày như nghĩ ra điều gì đó.

           “ Luật sư Met…? Tôi nhớ ra rồi. Hôm đầu tiên khi chúng tôi đưa cô Mi tới đây, ông ấy cũng đã đến trụ sở cung cấp lời khai cho chúng tôi. Và cũng đề nghị bảo lãnh cô Mi đưa về. Khi đó chúng tôi chưa thể để cô Mi tại ngoại được vì còn nhiều tình tiết phải điều tra làm rõ.

             Nhưng có điều này, chúng tôi cũng khá bất ngờ vì chưa kịp mời ông ấy đến trụ sở hợp tác thì ông ấy đã chủ động đến gặp chúng tôi rồi. Kể ra, nếu được phép nói đùa cho vui thì nếu ai cũng tự giác như ông ấy, chúng tôi sẽ đỡ tốn sức lực khi mất một giai đoạn điều tra, mời thẩm vấn những người liên can. Tôi nghĩ ông ấy làm luật sư nên biết chắc chắn trình tự giải quyết vụ án là như thế nào, vậy nên ông ấy mới chủ động tới đây. ”

Kai lại không nghĩ như người Đại úy, anh nghe xong liền cảm thấy nghi hoặc – hình như có điều gì đó không đúng… Nhưng anh vẫn chưa thể nghĩ ra đó là gì, đành tạm thời bỏ qua một bên để hỏi tiếp.

           “ Vậy bây giờ ông ấy tới bảo lãnh thì sẽ được chứ ? ”

Vị Đại úy thở dài nhìn vào bên trong phòng giam rồi nói.

           “ Với tình trạng của cô Mi hiện giờ, tôi nghĩ là được. Nếu để ở đây thêm một thời gian nữa, chắc cô ấy sẽ rơi vào tình trạng trầm cảm. Tội nghiệp cô bé. ”

~**~

           “ Cảm ơn anh cảnh sát. ”

           “ Cảm ơn Đại úy. ”  

           “ Không có gì cậu Kai, luật sư Met. Chúng tôi chỉ làm theo đúng chức trách của mình thôi. ”

Kai nhìn Mi đang thẫn thờ đi tới, đau lòng đến nỗi muốn chạy lại ôm cô bé vào lòng. Mi gầy quá. Kai vội đến bên ôm lấy vai Mi như sợ cô bé lung lay sắp ngã.

           “ Mi ! Anh Kai đây. Em có làm sao không ? ”

  “ Cô Mi ! ”

Mi từ từ ngẩng lên nhìn Kai, một lúc sau cô mếu máo.

            “ Cho em gặp ba… Cho em về nhà đi anh trai.. Em muốn gặp ba…”

            “ Được được ! Anh đưa em về nhà ngay bây giờ. ”

Luật sư Met bước tới gần, cũng bộc lộ sự xót xa.

            “ Tiểu thư Mi của tôi, về nhà nào. Tội nghiệp cháu quá…”

Kai thoáng nhìn ông Met nhưng không nói gì, chỉ ôm vai Mi bước đi. Vị cảnh sát bỗng dưng nhanh chóng chạy đến dặn dò thêm :

            “ Trong thời gian này tôi mong gia đình lưu ý cô bé cẩn thận. Thứ nhất là ngăn không cho cô bé tới gần căn phòng của ông Nuth – tránh vừa làm xáo trộn hiện trường, lại vừa kích động tới tinh thần của cô bé. Thứ hai là không cho cô bé rời khỏi khu vực trung tâm thành phố, vì dù sao cô bé vẫn đang phải chịu sự giám sát trong quá trình điều tra. Cho tới khi sự việc được sáng tỏ, hung thủ được lôi ra ánh sáng, cô bé vẫn là nghi phạm. Gia đình Rangist xin hãy thông cảm và chấp hành. ”

           “ Được, chúng tôi sẽ hết sức lưu ý. ”      Kai gật đầu.

Đang chuẩn bị lên xe, ông Met bỗng dưng đề nghị.

            “ Kai này, sau tang lễ dù gì cậu cũng phải quay lại công ty làm việc, hay để tôi đến thăm cô Mi thường xuyên. Dù gì cô bé ở nhà một mình chúng ta cũng không yên tâm. ”

Kai nhìn ông như đang cân nhắc, rồi gật nhẹ đầu.

           “ Chú Met yên tâm, tôi sẽ tự sắp xếp được. Chú cũng phải tiếp tục công việc của chú nữa mà, ba tôi không còn nhưng công ty vẫn cần chú. Tuy nhiên nếu chú có thể đến chơi với con bé hàng ngày được thì tốt. Bây giờ ngôi nhà Rangist rất vắng vẻ, buồn bã. Sợ Mi ở một mình sẽ suy nghĩ đủ thứ tiêu cực. Chú cứ sắp xếp thời gian làm việc rồi đến thăm Mi. Tôi cảm ơn chú. ”

Ông Met nghe xong hết sức vui mừng :

           “ Được ạ. Tôi nhất định sẽ dành thời gian đến nói chuyện, an ủi tiểu thư Mi. Tôi quý cô bé như con gái mình vậy. Chủ tịch Nuth vừa là bạn thân, vừa là người thân duy nhất với tôi trên đời này. Ông ấy mất, tôi không biết phải làm sao. Nếu có thể chăm lo được cho con gái của ông ấy, tôi cũng an ủi được phần nào. Cảm ơn cậu Kai nhiều lắm. ”

Kai mỉm cười gật đầu chào tạm biệt. Nhưng khi vừa đóng cửa xe, anh thu ngay nụ cười lại, gương mặt đăm chiêu suy nghĩ. Nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Mi đang thiếp đi ở ghế sau, anh cảm thấy từ đây cuộc sống của anh càng phải gắn chặt với Mi hơn nữa. Giờ anh chỉ còn con bé là người thân, và cũng là điều quan trọng nhất trong cuộc đời mình mà anh phải bảo vệ, trân trọng và yêu thương.

~**~

Vừa đưa Mi vào nhà, Kai đã thấy Jorn ngồi đợi. Có vẻ Jorn đã đợi khá lâu rồi. Vội đứng dậy đi tới, Jorn chăm chăm nhìn Mi vô cùng lo lắng.

           “ Em có làm sao không Mi ? ”

Kai thở dài hạ giọng :

           “ Con bé kiệt sức lắm rồi. Tôi đưa nó lên phòng nghỉ ngơi. ”

            “ Ừ, vậy đi. Hay để tôi làm vài món ăn bổ dưỡng cho cô bé. Chắc em ấy đói và mệt lắm rồi đấy. ”

            “ Ừ, phiền cậu nhé Jorn. Cảm ơn cậu. ”

             “ Không có gì, tôi cũng muốn chăm sóc cho Mi mà. ”

Kai quay lại nhìn Jorn, nhưng khác với mọi khi, anh không châm chọc Jorn nữa mà chỉ im lặng đưa Mi lên cầu thang một cách cẩn thận. Vào tới phòng, Kai đỡ Mi ngồi xuống giường dặn dò :

            “ Em chịu khó đi tắm, rồi ngủ một giấc cho khỏe lại. Đừng suy nghĩ gì hết. Có anh ở đây rồi. ”

Mi không nói gì, chỉ cúi đầu nhìn mãi xuống đất. Kai thấy cô không có phản ứng, anh thở mạnh một hơi, nắm chặt lấy hai bàn tay Mi như muốn cô cảm nhận được và tin tưởng anh như trước. Đang định quay lưng đi thì có tiếng Mi vang lên, nghe thật thê lương :

            “ Anh ghét em lắm phải không, anh trai ? ”

Kai mím môi thật chặt, quay lại xót xa nhìn cô.

            “ Anh không có ghét em. Hôm đó là anh sai. Anh không nên giận em như vậy. Anh.. anh xin lỗi…”

            “ Nhưng anh đã không tin em. Anh đã nghĩ… em là kẻ giết người, phải không ?… ”     Một giọt nước mắt bỗng dưng chảy xuống trên khuôn mặt Mi.

Kai thấy Mi khóc, anh đau quá nhưng không biết phải nói thế nào. Mãi một lúc anh mới khó khăn lên tiếng.

           “ Anh sẽ giải thích sau – lí do vì sao hôm đó anh lại phản ứng với Mi như vậy. Còn bây giờ Mi phải nghỉ ngơi cho khỏe, ngày mai anh đưa em đi viếng ba. ”

Mi bình tĩnh đứng dậy và nói.

           “ Thật ra… em cũng rất giận bản thân mình. Nếu hôm đó, em không đi học mà ở nhà với ba. Có lẽ ba sẽ không bị làm sao cả. Phu nhân cũng thế… Là do sự xuất hiện của em đã phá vỡ bình yên ngôi nhà này. À không, phải nói là nếu lúc trước em không được sinh ra, có lẽ sẽ không ai liên quan tới em phải đau khổ và chết. Như mẹ Mai, như ba Hùng, như ba, như phu nhân. Và anh sẽ không phải giận ba trong một thời gian dài như vậy..

             Em biết cảm giác của anh. Em có thể hiểu được. Khi ba mất đi, anh không chỉ đau khổ mà còn hối hận nữa. Anh day dứt nuối tiếc, ân hận vì đã lãng phí mất một thời gian dài hằn học với ba. ”

Kai lại bước tới, ôm lấy hai vai cô và nói rõ ràng từng tiếng.

           “ Anh đã nói không phải lỗi do em. Em chưa bao giờ có lỗi trong cuộc sống của gia đình anh. Anh đau khổ thế nào em hiểu được. Vậy chẳng lẽ anh lại không hiểu nỗi đau của em sao. Mười tám năm trời em không có một người cha đúng nghĩa, nay được gặp lại ba ruột, thì hạnh phúc đó chỉ vỏn vẹn có nửa năm.Cả anh và em giờ đáng thương như nhau, chúng ta không còn ba mẹ, chúng ta phải dựa vào nhau, thương yêu nhau mà sống tiếp. Em hiểu không ? ”

Đôi mắt Mi đã đỏ hoe, giọng cô khản đặc vì khóc.

           “ Em biết rồi. Em đi tắm đây. Anh đi ra đi. ”

Kai hít một hơi như cố kiềm nén, gật đầu. Nhưng đóng cửa phòng lại rồi, anh cũng không vội đi ngay mà tựa lưng vào bức tường, ngẩng mặt lên như cố đè xuống tâm sự đang chất chứa trong lòng. Mi thất vọng về anh, anh biết. Nhưng Mi mặc cảm bản thân mình còn nhiều hơn.

Phải làm sao, làm sao để hai anh em thân thiết lại như trước. Phải làm sao… để anh có thể dẹp bỏ những suy nghĩ ngổn ngang về Mi…

~**~

Đang định bước đi, bất chợt tiếng hét của Mi vang lên, Kai hoảng sợ đẩy mạnh cửa phóng vào bên trong. Không thấy Mi, anh không kịp nghĩ ngợi gì mà xông thẳng luôn vào phòng tắm.

           “ Mi ! Mi ! Có chuyện gì với em vậy ?!! ”

Sau câu hỏi, Kai thấy Mi ngã ngồi trên sàn, vẻ mặt vô cùng đau đớn. Anh quên mất tình trạng của Mi hiện giờ, vội chạy lại ôm lấy hai vai cô lo lắng.

           “ Em bị ngã sao ?!! Đau ở đâu vậy hả ?!! Chỉ cho anh !! ”

Kai lo lắng hỏi dồn dập, còn Mi thì đang choáng váng, phải cắn răng vì cơn đau nhói liên hồi. Cô không nói được chỉ đưa tay với xuống dưới cổ chân. Kai nhìn theo thấy chân cô bắt đầu đỏ lên, có dấu hiệu sưng tấy. Anh khẽ đưa tay nắn nhẹ một cái  –   “ A !!!!!! ”  Mi đau quá khóc nấc lên.

            “  Có chuyện gì vậy ?!!! Mi em làm sao thế ?!!! ”

Tiếng Jorn hốt hoảng vừa đến ngay cửa phòng tắm. Kai giật thót, vội lấy thân mình che chắn Mi lại tránh tầm mắt Jorn, tức giận ngoảnh ra hét.

            “ Cậu làm gì ở đây vậy hả ??? Đi ra mau !!! ”

             “ Ơ ! Tôi…”

             “ Đi ra !!! ”

Kai thét to hơn nữa như muốn bể cả căn phòng, làm Jorn và Mi đều thót tim. Jorn ngắc ngứ :

             “ Tôi.. Thôi được rồi, tôi đi ra đây…”

Đợi Jorn đi ra, nghe tiếng đóng cửa bên ngoài lại rồi Kai mới yên tâm thở phào. Anh vội lấy khăn tắm lớn choàng qua người Mi, khẽ hỏi :

             “ Em đứng lên được không ? ”

Mi túm khăn quàng lại, mệt mỏi gật đầu.  Kai nắm chặt một cánh tay của cô, choàng cánh tay còn lại lên vai mình rồi cẩn thận đỡ Mi từ từ đứng dậy. Vừa đặt bàn chân đang sưng đỏ trên sàn Mi lại nhăn mặt đau đớn. Kai vội ôm lấy eo cô, đỡ không cho cô ngã xuống. Anh lo lắng dìu cô ra khỏi phòng tắm rồi nhẹ nhàng giúp cô ngồi xuống giường. Nhưng Mi vừa tạm thời yên ổn xong, vô tình toàn bộ thân thể trắng nõn non nớt của cô lộ ra đập vào mắt Kai, anh vội vàng quay mặt đi nơi khác.

Nhưng giống như có ma lực, cảnh xuân đẹp đẽ và đầy mị lực đó làm anh phải quay đầu lại…

Dù anh không hề muốn như thế..

Đột nhiên Mi ngẩng lên khiến Kai bất ngờ đỏ mặt – giống như mình bị phát hiện đã phạm phải tội lỗi đáng xấu hổ, anh lúng túng hắng giọng quay lưng đi.

           “ Em… cứ ngồi đó. Để anh gọi Yin về mặc quần áo cho em. ”

           “ Em tự mặc được mà. Anh đừng lo. ”

           “ Chân em đang bị thương, không tự mặc được đâu. Yin chắc cũng sắp về rồi, để anh gọi cho nhanh chứ em đang phong phanh như vậy sẽ cảm lạnh đấy. Cơ thể em còn đang suy nhược, bị ốm nữa phải làm sao ?!.. Đợi em mặc quần áo xong anh sẽ xem chân em kĩ hơn. Sưng to như vậy chắc bị trật cổ chân hoặc bong gân rồi.. ”

Đoạn, Kai định đi nhưng sực nhớ ra điều gì đó, anh hơi quay đầu lại dặn dò :

            “ Em… tạm thời lấy chăn che người lại đi. ”

Nói xong, Kai vội vàng mở cửa rồi đóng nhanh lại, thở dồn dập giống như sợ ai nhìn thấy. Nhưng đóng rồi mà tay anh vẫn không chịu buông nắm cửa, cứ thừ người ra…

           “ Cậu bị làm sao vậy, Kai ? ”

Kai lại khẽ giật mình , thấy Jorn đang khoanh tay đứng dựa vào tường, chăm chú nhìn anh có vẻ rất kì lạ.

Kai liền lập tức tỏ vẻ bình thường lại ngay.

           “ Sao cậu vẫn còn ở đây ? Cậu đang chờ gì vậy ? ”

Jorn nhíu mày, một cơn bực bội thoáng bừng lên, anh xẵng giọng :

           “ Cậu còn hỏi câu đó được à ?! Dĩ nhiên là tôi chờ cậu ra để hỏi thăm tình hình của Mi thế nào rồi. Tôi đang rất lo lắng cho em ấy đấy. ”

           “ Mi bị ngã trong phòng tắm. Chắc con bé sơ ý trượt chân. ”

           “ Vậy Mi có bị làm sao không ? ”

           “ Chắc bị bong gân hay trật chân gì rồi. Để tôi gọi Yin về thay quần áo cho Mi đã rồi mới xem chấn thương kĩ hơn được. ”

Jorn gật đầu đồng ý. Kai không nói thêm gì nữa, đang bước đi nhưng khi lướt ngang qua Jorn, chợt anh quay lại nhìn Jorn chằm chằm.

           “ Khi nãy cậu có nhìn thấy cái gì không nên nhìn không ? ”

Thấy vẻ mặt của Kai như muốn ăn tươi nuốt sống mình, Jorn bất mãn hất mặt lên hỏi ngang ngược.

           “ Theo cậu là cái gì không nên nhìn ? ”

           “ Trả lời tôi !!! ”    – Kai gằn giọng.

Jorn thở mạnh như muốn đè nén cơn giận, trừng mắt với Kai.

           “ Này ! Tôi lo lắng cho Mi chẳng kém gì cậu đâu. Khi ấy tôi hốt hoảng xông vào vì sợ Mi có chuyện gì. Tôi không phải người thích lợi dụng, có ý đồ xấu gì với em cậu đâu nha. Cậu càng ngày càng quá đáng hơn rồi đó. ”

Kai xoay hẳn lại, đút hai tay vào túi quần nghiêm mặt – một cử chỉ quyền thế quen thuộc giống hệt chủ tịch Nuth quá cố.

           “ Cậu vẫn chưa trả lời tôi. Rốt cuộc cậu đã nhìn thấy hay là không ? ”

           “ Không có !! ”   Jorn mím môi tức giận  –  “ Tôi chưa nhìn thấy gì đâu. Cậu yên tâm chưa ?! Lúc đó cậu che chắn hết cho em gái cậu rồi còn gì. ”

Kai nhìn Jorn với vẻ cảnh cáo một lần nữa rồi mới đi. Tay Jorn siết chặt lại :  “ Lẽ nào lời Cherry nói là thật ?… Không, không thể nào !…Điên quá rồi ! ”

~**~

           “ Vết thương sưng to quá rồi. Phải gọi bác sĩ thôi. ”

Kai xem xét một hồi rồi đứng dậy. Mi nhìn cử chỉ của anh trai, giọng run run hỏi :

           “ Anh ơi… không gọi bác sĩ được không ? ”


           “ Em muốn chân mình sau này mang tật suốt đời luôn sao ?! Đừng có khùng. Phải gọi bác sĩ !! ”   Kai nghiêm giọng trừng mắt.

            “ Nhưng em sợ…”     Mi mếu máo.

Jorn liền dịu dàng khuyên nhủ :

            “ Mi ngoan . Phải để bác sĩ khám chân cho em thì mới hết đau được. Nha ?! Mọi người ai cũng đang lo cho em đó. Em đừng khiến chúng ta lo hơn nữa chứ. ”

            “ Cô chủ ơi, cô chủ mạnh mẽ lên. Cố gắng chịu đau một chút xíu thôi. ” Yin cũng đứng bên cạnh góp lời.

Kai thở dài sai bảo Yin :

           “ Yin mau xuống nhà gọi bác sĩ Tin tới đây. Nhanh lên. ”

           “ Dạ…”  Yin hấp tấp chạy đi.

           “ Từ từ đã… em còn sợ mà…”   Mi òa khóc lên.

Kai ngồi xuống giường vuốt tóc Mi, cử chỉ thật nhẹ nhàng như đang nâng niu một bảo vật.

           “ Có anh ở đây rồi, không sao đâu. Nếu không chữa, chân em sau này sẽ bị tật vĩnh viễn đó. Lúc đó hối hận cũng muộn rồi. Ngoan nào. Ba cũng không muốn em xảy ra chuyện gì đâu. ”

Nhắc tới ông Nuth, Mi lại càng khóc thê lương. Cô nói trong tiếng ngắt quãng :

           “ Ba… ba… Em muốn đi thăm ba, anh ơi.. ”

           “ Được ! Nhưng em phải khỏe lại hoàn toàn thì anh mới đưa em đi được. Đồng ý rồi nha. ”

           “ Thì ra mọi người đang ở đây à ? ”

Cherry xuất hiện ngay tại cửa phòng, cất giọng cay nghiệt lạnh lùng.

Cả ba người đều nhìn ra. Kai không nói gì, tiếp tục vuốt tóc Mi. Chỉ có Jorn bước ra hỏi :

           “ Sao em lại tới đây ? ”

           “ Chẳng lẽ em không được tới đây sao anh Jorn ? Em lo lắng cho anh Kai nên đến thăm. Nhưng ai ngờ, xem ra người được lo lắng nhất không ngờ lại có mặt ở đây, sớm như vậy. ”

Kai bắt đầu không hài lòng, nhưng hiện tại anh không có tâm trạng nào để cãi nhau với Cherry, chỉ nói đơn giản vài câu :

           “ Anh và Mi vẫn ổn. Cảnh sát vẫn đang tích cực điều tra. Em không cần lo lắng nữa. Em về nghỉ ngơi đi. ”

          “ Anh Kai !! ”   –  Cherry sửng sốt, tức giận bước tới .   “ Ba ngày qua, em đã ở bên anh cố gắng an ủi anh, giúp anh tổ chức hậu sự cho cô chú một cách tốt nhất, trọn vẹn nhất. Giờ chỉ vì có con bé Mi ở đây, anh lại phũ phàng đuổi em về thẳng thừng như thế sao ??!! ”

Kai lập tức đứng dậy.        “ Vậy là em đang kể công với anh đó sao ??! ”

           “ Em không có ý đó…”  Cherry giật mình phân bua   –  “ Ý em là em chỉ cảm thấy…”

            “ Anh cảm ơn ! ”    –  Kai ngắt lời  –   “ Cảm ơn em đã giúp đỡ anh trong những ngày xáo trộn vừa qua. Nhưng Mi là em gái của anh, vậy nên em không có quyền mỉa mai hay châm chọc tư cách của nó khi nó ở ngôi nhà Rangist . Em rõ chưa ?!! ”

Cherry mím môi nhìn Kai rồi nhìn Mi một cách đầy căm phẫn. Rồi cô nghiến răng như muốn phanh phui cái gì :

          “ Anh có chắc Mi là em gái thật sự đối với anh không ? ”

          “ Em nói vậy là sao ?!! ”    Kai nhìn Cherry vẻ đề phòng.

          “ Là gì thì bản thân anh tự biết lấy. Anh Jorn, anh đến nhà anh Kai nhiều như vậy rồi, chắc anh cũng phát hiện ra được điều gì rồi phải không ? ”

Jorn lúng túng không biết phải nói sao. Kai bước tới gằn giọng :

          “ Em đừng có nói linh tinh. Cherry !! Em về được rồi đấy. ”

          “ Em không về. Anh đang che giấu điều làm anh sợ hãi, né tránh – đúng không ?!! ”   Cherry lên mặt thách thức. Không hiểu sao hôm nay cô không còn nhẫn nhịn, sợ Kai như mọi khi nữa. Vừa thấy Mi ở đây, cô đã nghĩ công sức của mình mấy ngày qua cố gắng lấy lòng Kai coi như đổ xuống sông xuống biển.

Có con bé đó, Kai sẽ không còn để ý gì đến cô nữa. Không bao giờ.

Vậy nên, ăn không được thì phải phá cho hôi ! Cherry nhủ thầm.

         “ Chị Cherry… Chị đang nói chuyện gì vậy ạ ?! Sao mọi người lạ thế ?.. ”

Mi ngờ ngợ nhìn phản ứng của những người đang ở trước mặt cô. Cherry mím môi đi tới gần Mi và nói to :

          “ Chẳng lẽ em không cảm nhận được hành động của Kai đối với em là gì sao Mi ?! ”

           “ CHERRY !!!!! ”

Kai hét lên, bùng nổ cơn giận dữ khiến ai nấy đều cứng người vì sợ hãi. Kể cả Yin đang đứng rụt rè bên ngoài.

          “ Cậu chủ… Bác sĩ tới rồi ạ…”

Gương mặt đang ngập tràn căm phẫn của Kai liền dịu xuống, nhanh chóng bình thường trở lại. Anh cố nén cơn giận, đi ra chào hỏi.

            “ Xin chào bác sĩ Tin ! Bác sĩ, phiền bác sĩ xem vết thương ở chân em gái cháu. Con bé bị ngã trong phòng tắm cách đây hơn một giờ đồng hồ rồi ạ. ”

Bác sĩ Tin có dáng vẻ tri thức và lịch sự, khuôn mặt rất phúc hậu dễ tạo được niềm tin và cảm mến từ người đối diện. Ông nhìn xung quanh căn phòng rồi điềm đạm nói.

           “ Được rồi. Nhưng mọi người có thể ra ngoài được chứ ?!.. Nhiều người như vậy, không khí căn phòng có vẻ ngột ngạt, không tốt cho người bệnh nghỉ ngơi đâu. Tôi xin phép vào xem bệnh cho cô bé. ”

           “ Vâng, mời bác sĩ. ”

Kai đưa tay mời, dẫn đường cho bác sĩ đi vào. Jorn gật đầu chào rồi nhanh chóng bước ra. Thấy Cherry vẫn còn đứng đó, Jorn khẽ liếc ám hiệu bảo cô cũng nên đi ra ngoài.

Mi thấy bác sĩ thì càng thêm hoảng sợ. Cô co người lại như muốn trốn tránh.

           “ Không. Cháu không khám đâu…”    

           “ Ôi, cô bé dễ thương. Cháu không thấy anh trai cháu đang lo lắng như thế nào sao ? Cố gắng một lát, rồi sẽ ổn thôi. Để tôi xem chân cháu như thế nào. Nào. ”

Mi vẫn sợ hãi lắc đầu. Kai sốt ruột ngồi luôn xuống giường, ôm vai Mi.

          “ Mi ngoan nào, nhanh thôi. ”

          “ Bị thương ở chỗ này thôi phải không ? Còn bị ở chỗ nào khác nữa không ? ”  Bác sĩ Tin xem qua rồi hỏi Mi.

          “ Theo như cháu biết là không ạ. ” Kai nói nhưng chính anh cũng chưa cảm thấy an tâm bèn quay sang hỏi Yin :

          “ Yin, ban nãy thay quần áo cho Mi có thấy con bé kêu đau chỗ nào nữa không ? ”

Yin nghĩ một lúc rồi lắc đầu :    “ Dạ không, thưa cậu chủ. ”

Kai gật đầu rồi nói :   “ Bác sĩ, chỉ có bị thương ở cổ chân thôi ạ. Nhưng cháu thấy vết thương sưng to quá. Cháu sợ…”

Vị bác sĩ nắn mạnh hơn một lúc làm Mi bật khóc vì đau. Ông cười xòa :

         “ Không sao, chỉ bị bong gân cổ chân thôi. Tạm thời tôi sẽ băng nẹp cố định cho cô bé. Nếu ba ngày sau không thấy đỡ hơn thì phải đi khám ở bệnh viện nhé. ”

         “ Có đau không ạ ?.. Nếu đau thì bác sĩ đừng băng. Cháu xin bác đấy. ”   Mi vừa khóc vừa năn nỉ.

         “ Mi !! Mi !! ”   Kai ôm chặt Mi hơn như muốn giữ cô sát bên mình  –  “ Ngoan đi nào. Bác sĩ. Bác sĩ cứ làm đi ạ. ”

Bác sĩ Tin lắc đầu cười rồi nói với Kai :

         “ Giữ chân cô bé. Chịu khó một chút. ”

          “ A !!!!! ”

Mi kêu đau làm Jorn đau như cắt. Đôi chân anh như chỉ chực chờ muốn chạy đến bên cô. Còn Cherry chứng kiến Kai một mực chăm sóc bảo vệ Mi, hình ảnh thân mật đó càng khiến cô tin tưởng nhận định của mình là đúng.

 “ Có anh trai nào mà lại lo lắng, quan tâm em gái tới mức như vậy cơ chứ ?…”

          “ Xong rồi haha.. Cô bé đừng sợ nữa. Giờ tôi kê đơn thuốc giảm đau, kháng viêm. Chỉ cần giữ cố định chân đau đừng chạy nhảy, hạn chế đi lại và uống thuốc theo đơn là được.”       Bác sĩ nhìn hai anh em cười dặn dò.

          “ Vâng. ”   Kai thở phào nhẹ nhõm , cúi xuống nhìn Mi ở trong ngực mình mặt mũi lem luốc nhếch nhác , anh bật cười :

          “ Xong rồi đấy nhóc ạ. Bình thường bướng bỉnh, lí lắc là thế mà sao lại sợ bác sĩ như cáy vậy ? Nhát gan quá. ”

Mi đã nín khóc. Cô chùi sơ qua nước mắt còn vương lại rồi ngập ngừng hỏi :

         “ Bác sĩ… liệu chân cháu có bị tật không ạ ? ”

         “ Haha, không có. Tôi đã nói rồi  –  Chú ý theo dõi. Nếu ba ngày sau cháu chưa thấy đỡ thì bắt buộc phải đến bệnh viện. Không được sợ như lúc nãy nữa đâu đấy. Nếu cháu cứ sợ như vậy, coi chừng không có tật lại thành tật đấy nhé. Có nghe không ??! ”       Bác sĩ Tin dọa nạt.

          “ Dạ…”  Mi xấu hổ cúi đầu.

Bác sĩ Tin viết đơn thuốc rồi đưa cho Kai. Ông đứng dậy, dặn dò một lần nữa :

          “ Nhớ là hạn chế vận động, tuyệt đối không chạy nhảy trong mấy ngày tới. Phải để chân cô bé lành lại đã. ”     

Kai cúi đầu chắp tay chào cảm ơn bác sĩ một cách kính trọng. Đợi bác sĩ Tin đi rồi, Jorn vội vàng đi vào. Anh ngồi xuống bên mép giường, nhìn chân Mi rồi nhìn cô đầy thương yêu trìu mến :

           “ Khi nãy em đau lắm đúng không ?.. Ước gì người chịu đau là anh thì tốt biết mấy. Em có biết là ban nãy em hét lên sợ hãi làm anh cũng đau theo em đấy, tin anh không ? ”

Kai tới vỗ vai Jorn.

          “ Thôi, sến sẩm thế đủ rồi. Cậu làm tôi sởn hết cả gai ốc lên rồi đây này. Thức ăn cậu nấu cho Mi đến đâu rồi ?! ”

Jorn sực nhớ ra liền vội vã đứng dậy ngay :

         “ Ơ chết tôi quên mất. Tôi nấu xong rồi. Nhưng chắc bị nguội mất rồi. Để tôi xuống hâm lại cho nóng. Em Mi, chờ anh một lát nhé, anh nấu cho em đấy. Đợi anh bưng lên em hãy ăn thật nhiều để khỏe lại. Nhé ?! Đợi anh. ”

Vừa nói dứt câu, Jorn đã phóng vèo đi, cả Kai và Mi đều bật cười. Đoạn, anh quay lại nhìn Mi thật ấm áp dịu dàng :

          “ Em nằm nghỉ đi. Anh sẽ dặn Yin mang món ăn của Jorn lên. ”

          “ Dạ..”

          “ Có gì thì phải nói với anh hoặc Yin nhé. Yin ! ”

          “ Dạ cậu chủ ? ”

          “ Chăm sóc cho cô chủ cẩn thận. Nhớ vết thương ở chân con bé đấy. ”

          “ Dạ Yin biết rồi ạ. ”

Kai yên tâm gật đầu, rồi quay sang Cherry với khuôn mặt dần lạnh lùng trở lại :

          “ Em đi theo anh ra ngoài một lát. Anh cần nói chuyện với em. ”

Cherry bấu chặt ngón tay, nhìn Mi đầy hàm ý rồi bước theo Kai.

Yin chứng kiến từ đầu cho đến cuối, cô bé liền cười hì hì tinh nghịch nói với Mi :

         “ Cô chủ, cậu chủ lo lắng cho cô chủ như thế, em nghĩ cô gái nào cũng ghen thôi đúng không ạ ?. ”

Mi đang tươi tỉnh, nghe câu nói vô tình của Yin liền trầm xuống :

         “ Vậy người đáng bị trách mắng nhất phải là tôi đúng không ?…. ”

          “ Ui ! Yin.. Yin không có ý đó đâu cô chủ…” Cô bé hốt hoảng thanh minh  –  “ Ý em là tâm lý con gái ai chả thế. Không ai có lỗi hết ạ. Cô chủ đừng hiểu nhầm em. ”

          “ Tôi chỉ còn có anh Kai là người thân duy nhất trên đời này. Nếu không có anh ấy, tôi liệu có thể sống tiếp ở Thái Lan được không ? Nhưng… đúng là anh ấy cũng phải có cuộc sống riêng của mình, không thể nào ở bên cạnh tôi mãi được.

          “ Cô chủ… Cô đừng buồn như vậy mà… Yin xin lỗi mà… Yin không cố ý làm cô chủ buồn đâu. Yin…”   Cô bé đã bắt đầu mếu máo.

          “ Không phải lỗi của Yin mà. Tôi có trách móc gì Yin đâu nào. Thôi, tôi mệt rồi, tôi muốn ngủ một lát. ”

          “ Vâng vâng. Yin ra ngoài đây ạ. Cô chủ cứ ngủ cho khỏe lại đi. Đừng suy nghĩ gì nữa. Nhé, cô chủ nhé ?! ”

Yin cẩn thận đỡ Mi nằm xuống, chỉnh lại chăn gối ngay ngắn. Thấy cô chủ nhắm mắt, cô bé vẫn rất áy náy với Mi vì câu nói vô tư lúc nãy. Nhưng không thể làm phiền cô chủ thêm được, đành nhẹ nhàng đi ra.

Mi giả vờ nhắm mắt như vậy – cho đến khi biết Yin đã đi rồi, cô liền tỉnh lại, nhìn lên trần nhà suy nghĩ.

          “ Có lẽ… mình phải tự lập càng sớm càng tốt. Không được để anh trai bận lòng lo lắng cho mình nữa. Ba đã không còn, anh ấy phải gánh vác mọi thứ. Và còn phải có bạn gái, rồi có vợ, một gia đình riêng – hạnh phúc cả đời của anh ấy. Mình không thể ích kỷ dựa dẫm vào anh ấy thêm nữa…”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *