Ngược lối ở Băng Cốc ( tt )

CHƯƠNG 3 :  LẦN GẶP ĐẦU TIÊN BAO GIỜ CŨNG ẤN TƯỢNG

“ Tôi biết rồi ! Ông đi ra đi ”

Một người phụ nữ sang trọng , gương mặt xinh đẹp rung động lòng người phất tay cho quản gia lui ra.

Wiki Lodita Rangist – biểu tượng thời trang của giới thượng lưu Bangkok, có lẽ rất phù hợp với hình ảnh mà người ta thường hay nghĩ về những người phụ nữ xinh đẹp nhưng có số phận không hoàn hảo. Gần như cả cuộc đời bà ấy luôn phải đeo đuổi một người đàn ông không thuộc về mình. Bà ấy rất xinh đẹp, là con lai, địa vị tiền tài – tất cả đều có. Chỉ trừ trái tim của người chồng – lại là thứ bà không bao giờ chiếm được.

Số phận thật kì lạ. Wiki lộng lẫy, nề nếp đoan trang, lại gặp gỡ ông Nuth trước cả Mai – người phụ nữ Việt Nam nghèo khổ. Nhưng mà chẳng ai hiểu tại sao ông Nuth vẫn không thể động lòng trước bà ấy, dù khi ấy ông Nuth chưa hề yêu ai.

“ Mẹ ! Bác Yai nói gì thế ạ ? ”

Một người thanh niên cực kì đẹp trai nhưng bề ngoài hơi bất cần đang cài khuy  trên cổ tay áo, đĩnh đạc từ trên cầu thang đi xuống. Kaiyawatta Lodita Rangist –  con trai duy nhất của ông Nuth và bà Wiki.  Kai sở hữu vẻ đẹp lai hoàn hảo giống mẹ, nhưng tính cách lại kiên quyết và cố chấp như cha.

       “ Ông ta nói ba con đã điện thoại về nhà cách đây hơn bốn tiếng, dặn chuẩn bị phòng ở cho một người sắp từ Việt Nam qua đây. Có lẽ bây giờ cũng đã đến Thái Lan rồi ”

       “ Việt Nam ?! Ai hả mẹ ?!! ”

       “ Con thừa biết là ai rồi mà ”  bà Wiki cười chua chát.

       “ Không lẽ… mẹ từng nói ba có nhân tình và một đứa con rơi ở Việt Nam. Vậy giờ ba công khai đem bọn họ về đây sao ?!! ” Kai trợn mắt.

       “ Con bình tĩnh đi đã. Mẹ nghe bác Yai nói ba con dặn chuẩn bị phòng cho tiểu thư. Chắc là ba con sẽ đưa đứa con riêng của bọn họ về đây. Còn người phụ nữ kia… mẹ không rõ. ”

Trông bà Wiki bình thản một cách lạ lùng. Giống như đó là chuyện của một người nào khác, không phải chồng bà.

        “ Hừ !!! Thật quá quắt !!!”

        “ Kai. Đừng bao giờ nói câu đó trước mặt ba con. Nếu không, đừng trách mẹ sao không bênh vực được con đấy ”

       “ Mẹ ! ” Kai bỗng dưng ngồi thụp xuống bên ghế sofa, nắm lấy tay bà Wiki khẩn cầu  “ Chúng ta ra ngoài ở được không mẹ ?. Với khả năng của con, con vẫn sẽ có được một vị trí xứng đáng trong công ty mà không cần phải dựa vào ba. Thậm chí con có thể dễ dàng kiếm được một công việc tốt khác bên ngoài, không nhất thiết phải là ở Rangist. Con sẽ chăm sóc mẹ thật tốt. Con không muốn mẹ cứ khổ sở vì ba như vậy ”

      “ Kai à”   Bà Wiki cười nhẹ, ôm lấy gương mặt con trai độc nhất của bà.

“ Mẹ đã hy sinh cả cuộc đời mình vì ngôi nhà này. Nếu có chết, mẹ cũng sẽ chết ở đây. Mẹ đã thề như vậy từ lúc lấy ba con làm chồng, theo ba con về đây và sinh ra con. Chúng ta không cần phải đi đâu hết. Đây là nhà của con. Con phải cố gắng chứng minh cho ba con thấy tập đoàn Rangist cũng là của con. Sau này, con sẽ là người đứng đầu dòng họ danh giá Rangist và tập đoàn Rangist thay ba. Con không được phép quên, càng không được phép từ bỏ điều đó ”

“ Vậy còn đứa con rơi của ba thì sao hả mẹ ? ”

“ Cứ coi như chúng ta làm phúc, bố thí chỗ ăn chỗ ở cho nó. Nhưng nó đừng hòng mộng tưởng sẽ có được tài sản của gia đình này, dù chỉ là một chút !.”

Đôi mắt bà Wiki ánh lên sự quyết tâm, lạnh lùng đến phát sợ. Nếu không thể có được trái tim của người đàn ông đó, vậy thì chỉ cần tất cả tài sản, công ty – những gì bà đã bỏ công vun đắp bao lâu nay –  tất cả đều phải thuộc về con trai bà.

                                                     ~**~

Mi ngơ ngác nhìn đường phố Thái Lan. Rõ ràng là ba cô bảo đường xá ở Thái chẳng khác gì Việt Nam. Hừm ! Sự thật là ông chỉ cố gắng an ủi cô mà thôi. Ai bảo chẳng khác ? Mà là rất, rất khác xa hoàn toàn luôn ấy. Hiện đại, đẹp, đông đúc, nhộn nhịp hơn. Ôi, cô muốn được đi tham quan hết Bangkok quá đi.

Thấy Mi nhìn say sưa, ngơ ngác đến mức muốn ngoác cả miệng, ông Nuth bật cười.

        – Coi con kìa. Mắt con sắp rớt cả ra ngoài, còn miệng con… haha

Mi giật mình, theo phản xạ sờ lên khuôn mặt. Biết là ông Nuth chỉ muốn trêu mình, Mi đỏ mặt la lên.

       – Ba này. Ba chỉ chọc con thôi. Con lần đầu tiên đi ra nước ngoài, thấy cái gì cũng lạ lẫm mà. Hồi ba mới đến Việt Nam thể nào cũng giống con ấy chứ.

– Con đã nhớ những gì ba dặn chưa ?   Ông Nuth thôi cười mà trở nên nghiêm túc.

– Con nhớ rồi mà. Con phải chào mọi người như thế này…

Vừa nói, Mi vừa hô lên “ Swatdi kah ”[1] vừa chắp tay đưa lên ngang mũi  

– Vậy giống chưa ba ?  Mi có vẻ nôn nao.

– Giống, giống lắm. Mới đặt chân lên Thái Lan thôi mà trông con y hệt con gái Thái rồi đấy.    Ông Nuth tỏ rõ hài lòng, xoa đầu cô.

– Không đâu ba. Con chỉ giống một chút thôi, sao mà giống hết được. Con vẫn mang một nửa dòng máu Việt Nam cơ mà. Con vẫn còn là người Việt Nam đấy.

Mi vội vàng lắc đầu phủ nhận. Sâu trong cô vẫn là sự tự hào và yêu thương về nơi mà cô đã sinh ra và lớn lên.

   “ Coi kìa, thấy không Met ? Con gái của tôi thật bướng bỉnh ” 

Ông Nuth cười ha hả như thể điều đó chẳng làm cho ông có gì phật ý. Ngược lại ông lại rất thích đứa con gái vừa dễ thương lại có cá tính như thế này. Bảo vệ đất nước của mình thì hoàn toàn đúng, ai cũng vậy. Cho dù ông đã từng ở Việt Nam hai năm trời, nhưng ông vẫn luôn có niềm kiêu ngạo cố hữu của người Thái khi nhắc đến nguồn cội xuất xứ của mình.

Vị luật sư nãy giờ mỉm cười theo dõi cuộc nói chuyện của hai cha con lúc này mới nhẹ nhàng lên tiếng :

– Tôi thấy cô Mi nói cũng không sai đâu ạ. Cô ấy cũng như chúng ta, luôn tự hào về quê hương của mình.

– A haha, đó ba thấy chưa ? Giờ con có đồng minh rồi nhé.  Mi thích thú vỗ tay  “ Chú Met thật hiểu con ghê ”

– Này này ! Ông Nuth nghiêm mặt lại  – Chuyện gì ra chuyện đó. Ba đã dặn con rồi. Những dòng họ danh tiếng như chúng ta rất tôn trọng lễ giáo truyền thống. Con là tiểu thư của dòng họ Rangist, phải cư xử sao cho đúng mực, chuyên nghiệp một tí. Người ta không chỉ đánh giá con, mà còn đánh giá cả mẹ con và ta đấy. Mà này, không phải thấy ba cưng chiều là con hùa theo chú Met bắt nạt ba đâu nhé.

Mi cười khúc khích, giả vờ trịnh trọng :

     – Dạ ! Con biết rồi, thưa chủ tịch.

…….

Chiếc xe từ con đường lớn rẽ vào một cánh cổng, đi xuyên qua cả một khu vườn to và rộng. Mi ngắm cảnh đến say mê thất thần, cảm thấy như đang lạc vào xứ sở thần tiên…

Đi hết cả một con đường dài, chiếc xe mới dừng lại trước một ngôi biệt thự mà theo như Mi thấy chỉ có ở trong phim. Ngôi biệt thự mang dáng dấp phong cách châu Âu, nhưng vẫn có nét truyền thống đặc trưng của người Thái đó chính là toàn bộ ngôi biệt thự có màu vàng óng tựa như dát vàng, to lớn đến choáng ngợp.

Mi cứ mải ngắm biệt thự qua qua ô cửa kính xe mà quên mất chỉ còn lại mình với bác tài xế. Bác ấy phải đánh xe đi cất nhưng Mi thì dường như không có ý định xuống xe.

Ông Nuth quay đầu lại thấy cảnh tượng này không thể nhịn cười. Ông bước đến, hơi khom mình xuống gõ cửa kính xe nhìn Mi cười cười. Cô gái nhỏ giật mình, biết mình vô tư quá mức, cười ngượng nghịu bẽn lẽn xuống xe.

– Chào mừng con gái của ta đến với ngôi nhà Rangist. Từ nay, đây sẽ là nhà của con.

Mi hơi chóng mặt trước một nơi chẳng khác gì tòa lâu đài bước ra từ trong truyện cổ tích. Hồi bé, cô mơ ước được làm công chúa lọ lem, được Hoàng tử dắt cô vào trong lâu đài. Bây giờ, cô đích thị là công chúa lọ lem rồi. Chỉ có điều, người dẫn cô vào trong lâu đài đó lại là ba ruột của cô.

– Nào con gái. Chúng ta đi vào được rồi chứ ? Nãy giờ con ngắm chưa thấy chán hả ?  Sau này con sẽ được tha hồ ngắm nó hàng ngày mà.

Ông Nuth nháy mắt nhìn vẻ ngơ ngác của cô. Mi sực tỉnh, xấu hổ xin lỗi rồi khoác tay ông Nuth đi vào. Trống ngực cô càng lúc càng đập mạnh.

“ Ông chủ. Ông chủ đã về ”

Yai – người quản gia lâu năm của ngôi nhà cùng những người giúp việc khác chạy đến, đồng loạt cúi đầu chắp tay kính chào. Mi giật mình, theo phản xạ cô cũng cúi đầu và chào lại họ. Mọi người ai nấy đều sửng sốt rồi bật cười trước sự lễ phép đến mức đáng yêu của cô gái ngoại quốc này.

–  Con không cần phải làm vậy đâu. Con là cô chủ của họ mà – Ông Nuth cười nhắc nhở.

“ Dạ…”   Biết mình lại bị hố, Mi cúi gằm mặt luôn, không dám ngẩng lên nhìn ai nữa.

“ Yai, mọi việc trong nhà vẫn ổn cả chứ ? ”

“ Dạ thưa ông chủ. Không có vấn đề gì ạ ”

Ông Nuth gật đầu.

 “ Bà chủ đâu ? Kai đến công ty rồi à ? ”

 “ Con và mẹ đây, thưa ba ”

Một giọng nam còn rất trẻ đầy kiêu ngạo từ trên cầu thang vọng xuống. Trong phút chốc, Mi cứ ngỡ mình đang nằm mơ . Một chàng trai tựa như thiên sứ nhưng lại có ánh nhìn ngạo nghễ. Trước anh ta là một người phụ nữ vô cùng, vô cùng quý phái, sang trọng. 

“ Bà ấy đẹp quá…” Mi thầm nghĩ. Tuy nhiên không hiểu sao, cô cảm thấy có một áp lực nào đó ập tới trước sự xuất hiện của họ. Nghe ba bảo ông ấy không yêu người phụ nữ này. Và cũng không gắn bó được với Kai, vì anh ta hay khắc khẩu với ông ấy. Lạ thật, hai mẹ con họ nhìn thoáng qua đã biết rất có uy quyền. Mọi người ai cũng có vẻ sợ sệt trước mặt họ. Và cô cũng không hiểu sao.. ba lại không yêu được vị phu nhân này. Bà ấy thật sự rất đẹp mà. So ra bà ấy còn đẹp hơn cả mẹ cô…

Kai bước tới gần cười khẩy, nhìn xoáy vào “ Kẻ lạ mặt đáng ghét ” kia.

“ Hừm ! Đứa con rơi của ba đây ư ? Hóa ra chỉ là một con nhóc vắt mũi chưa sạch ”. – anh đã đặt biệt danh cho cô trong suy nghĩ của mình.

Bị người ta nhìn trực diện một cách không kiêng dè như vậy, Mi thật sự có chút khó chịu, không thoải mái như lúc trước khi đến đây. Cô hơi lúng túng, nhìn anh ta nhưng không biết phải nhìn đi đâu nữa. Cô lại cúi đầu xuống. “ Nhìn gần anh ta lại càng đẹp trai. Đôi mắt của anh ta thật cuốn hút. Trời ạ. Tui biết anh đẹp trai lắm rồi. Nhưng có cần thiết phải nhìn tui như vậy không ?. Thật là chẳng thân thiện, lịch sự tí nào. Sắp tới mình sẽ phải sống chung với hai mẹ con họ ư ?…huhu ” Mi cắn răng, thầm gào thét trong lòng.

Ông Nuth khẽ đằng hắng, rồi lên tiếng như một vị cứu tinh đã cứu cô thoát khỏi cái nhìn đầy khó chịu, thách thức của chàng công tử kia

“ Kai. Đây là Mi, em gái con. Wiki, chắc em đã biết trước rồi nên tôi không cần phải giới thiệu nữa ”

“ Ba à. Ba nói lại cho đúng để mọi người trong nhà không hiểu lầm. Con không có em gái. Mẹ cũng chẳng có con gái nào cả. Mẹ chỉ có con là đứa con duy nhất thôi ba ”

Ông Nuth đỏ mặt, biết Kai muốn làm bẽ mặt mình trước mặt mọi người nên không còn cách nào khác, ông đành giải thích sự thật.

“ Giới thiệu với mọi người. Đây là…”

“ Ba, ba để con tự giới thiệu ”

Mi lên tiếng cắt ngang. Cô muốn mình phải thật mạnh dạn tự tin. Nếu không, mọi người sẽ coi thường cô mất. Xét cho cùng, cô vẫn là đứa con ngoài giá thú của ông Nuth.

   “ Xin chào mọi người ”   Mi khẽ cúi đầu chắp tay  “ Tôi là Mi, mẹ tôi là người Việt Nam, ba tôi chính là… ông Nuth đây. Trước đây, tôi sống với mẹ và ba dượng của tôi ở Việt Nam. Tôi mới gặp lại ba mình cách đây không lâu. Vì mẹ tôi và ba dượng đã mất, tôi chỉ còn lại có một mình, nên ba Nuth đưa tôi sang Thái. Mong mọi người giúp đỡ cho tôi ”

Tiếng Thái chưa sõi của Mi khiến Kai bật cười chế nhạo. Mi biết anh ta không ưa mình. Hơi xấu hổ một tí nhưng thây kệ, cô là người Việt Nam mà. Chẳng ai giống anh ta, lại đi cười nhạo một người Việt nói không tốt tiếng Thái cả.

Những người giúp việc dường như đã hiểu và có vẻ thương cảm cho hoàn cảnh của Mi. Ai nấy đều hô to “ Xin chào cô chủ! ” và chắp tay đáp lễ lại.

   “ Thưa cô chủ. Rất vui vì được gặp cô chủ. Chúng tôi đều sẽ phục vụ cô hết lòng ”

Ông Yai quản gia đứng đầu, thay mặt những người còn lại bày tỏ với Mi rất lễ phép.

Chủ tịch Nuth tỏ ra hài lòng. Kai ngoảnh mặt sang bên, hậm hực nghĩ thầm :  “ Hừ ! Ra vẻ. Tự mình giải thích vừa để thu phục người hầu, vừa để mọi người không coi thường ba mình và cô ta. Lời giải thích cũng thật khôn khéo. Không những phản bác lại mình, mà còn khiến mọi người cảm động. Ghét thật ”.

 “  Chào hỏi xong chưa ? Nếu xong rồi tôi lên phòng trước. Tôi hơi mệt. ”

Phu nhân Wiki đột ngột lên tiếng. Từ nãy giờ, bà ta không nói một câu nào, chỉ im lặng.

   “ Wiki! ”   Ông Nuth ngập ngừng “  Tối nay tôi đưa con bé sang nói chuyện với em nhé ”

  “ Không cần. Tôi không muốn gặp ai hết. Cám ơn vì đã quan tâm ”

Ông Nuth thở dài không biết nói gì hơn. Đành vậy, rồi ông sẽ nhẹ nhàng khuyên giải vợ mình sau.

“ Nin, đưa phu nhân lên phòng nghỉ ngơi ”

“ Vâng thưa ông chủ ”

Kai nhìn ông Nuth và Mi rồi quay đầu định đi nhưng ông Nuth đã gọi giật lại.

“ Kai !  Con cũng định hành xử giống mẹ con sao ? ”

Kai im lặng rồi xoay người lại, từ tốn bước đến trước mặt ba mình.

 “ Vậy giờ ba muốn con phải chào lại nó thì ba mới không phán xét con và mẹ nữa phải không ? ”

“ Kai !”

“ Ba à ! Con không giận việc ba có nhân tình bên ngoài và có con rơi. Con chỉ giận… vì con là con ba thôi, ba hiểu không ? ”

Ông Nuth chết sững. Kai quay sang nhìn Mi cười khẩy.

  “ Tôi sẽ không chấp nhận cô là em gái tôi. Cô muốn sống yên ổn trong căn nhà này thì đừng dại dột động đến tôi và mẹ. Nếu không, tôi sẽ lập tức cho cô đến từ đâu thì phải trở về nơi đó đấy. Việt Nam… cũng không xa Thái Lan là mấy đâu nhỉ.. ”

“ Excuse me !!!”

Mi nhìn thẳng vào mắt Kai, cái nhìn không kiêng dè sợ sệt tựa như chính cô cũng là chủ nhân của ngôi nhà Rangist vậy. Cô không được tỏ ra bối rối, e sợ ở một nơi xa xứ, vì càng như vậy thì anh ta sẽ càng coi thường cô. Cô dùng tiếng Anh dõng dạc nói từng câu :

Tôi biết tôi chưa nói rành tiếng Thái để có thể nói chuyện đường hoàng với anh. Vậy tôi sẽ dùng tiếng Anh để nói với anh điều này. Tôi hi vọng là anh hiểu. Dù thế nào, tôi vẫn là con gái của ông Nuth, là em gái cùng cha khác mẹ với anh. Xét về huyết thống hay danh nghĩa, tôi vẫn là em gái của anh. Anh không chấp nhận cũng được. Nhưng sự thật thì vẫn mãi là sự thật.

Và tôi muốn anh biết rằng – nếu tôi không mất mẹ, tôi sẽ không bao giờ có mặt ở nơi đây để làm cho anh và mẹ anh khó chịu đâu. Hiện tại tôi chỉ có ba Nuth là chỗ dựa duy nhất. Tôi mới sang đây không biết gì về đất nước này cả. Nhưng khi nào tôi có đủ khả năng để sinh sống trên đất Thái hay đi bất cứ đâu, tôi sẽ rời khỏi ngôi nhà này, trả lại sự yên bình và thoải mái cho anh và mẹ anh. Tôi có khả năng tiếp thu rất nhanh. Nên tôi nghĩ, ngày đó sẽ không lâu đâu. Mong anh cố gắng chờ đợi. OK? ”.

Trong đôi mắt Kai lóe lên một sự kinh ngạc, Cô gái đứng trước mặt anh.. nhỏ bé là thế.. nhưng sự bướng bỉnh kiên cường này thật giống người mang trong mình dòng máu của nhà Rangist.

“ Được ! ”

Kai gật đầu dứt khoát rồi đi thẳng. Ông Nuth đứng nhìn theo chỉ còn biết lắc đầu. Luật sư Met chứng kiến từ đầu đến giờ, thán phục nhìn Mi.

 – Cô chủ nhỏ. Cháu làm ta thật ngưỡng mộ rồi đấy. Cháu khá lắm. Không hổ danh là con gái của chủ tịch Nuth. Anh Nuth à, xem ra anh không cần phải lo lắng nhiều về hai cô cậu của căn nhà này đâu. Anh xem cậu Kai có vẻ nhìn cô bé bằng một con mắt khác đấy. Thôi, tôi xin phép về đây .

“  Được rồi cám ơn cậu. Cậu đã vất vả vì tôi quá rồi. Tôi cũng mong được như lời cậu nói. Cậu về nghỉ ngơi đi ”.

” Vâng. Chào chủ tịch.”

– Tạm biệt chú Met.

Ông Nuth quay sang Mi, nở một nụ cười nhưng có vẻ mệt mỏi.

– Con gái à. Ba biết con cũng không thoải mái khi bước vào đây. Nhưng con đã đối đáp với thằng Kai như thế ba rất mừng. Mong con hãy vì ba mà cố gắng nhé. Thật sự thằng Kai cũng không phải xấu xa gì, chỉ là nó quá cố chấp mà thôi..

– Ba, con biết mà. Anh ta phản ứng như vậy con không cảm thấy lạ đâu. Nếu là con, có khi con cũng sẽ như vậy mà thôi.

Ba đừng nghĩ ngợi nhiều. Nếu anh ấy là người xấu, ba có dám đưa con về đây không ?  Mi cười lém lỉnh.

– Haha. Con gái của ba thật thông minh. Thôi con theo bác Yai lên phòng của con đi. Nghỉ ngơi cho khỏe.

– Dạ, ba cũng mệt lắm rồi đó. Ba đi nghỉ đi nha.

 – Ừ, ba biết mà. “ Yai ! dẫn cô chủ lên phòng.”

 “ Vâng ông chủ. ”

~**~

        “ Phòng của cô chủ đây ạ ”

Mi đứng im một chỗ không nhúc nhích, nhìn không chớp mắt căn phòng sang trọng đang hiện ra trước mặt. Đúng là căn phòng của công chúa thật rồi. Trước đây cô chưa từng nghĩ sẽ có ngày được ở trong một căn phòng đẹp như mơ thế này. Từ chiếc giường kiểu cách màu hồng đến rèm cửa, bàn, ghế, tủ và cả cánh cửa ra vào nữa… tất cả đều màu hồng nhạt tươi tắn khiến cho căn phòng trở nên lung linh, sáng sủa.

Mi cứ nhìn chăm chú như vậy nhưng lại không dám chớp mắt. Vì cô có một suy nghĩ rất buồn cười rằng : chỉ cần chớp mắt là mọi thứ sẽ biến mất, không còn ở lại bên cô nữa.

Ông Yai nhìn cô chủ ngơ ngác sung sướng như trẻ con mà ngẫm lại sự bướng bỉnh của cô khi đứng trước cậu Kai hồi nãy. Tự nhiên ông muốn cười…Ông chắc rằng cô chủ nhỏ xuất hiện hôm nay chính là làn gió mới mang đầy sinh khí đến cho ngôi nhà to lớn nhưng lại ảm đạm lạnh lẽo thiếu đi tình người.

        “ Cô chủ ạ. Hành lý, đồ đạc của cô tôi đã cho người sắp xếp đâu vào đó rồi. Nếu cô chủ còn cảm thấy thiếu cái gì, cứ nói với tôi – tôi sẽ lập tức cho người bổ sung ngay ” ông Yai nhanh nhảu nói.

Mi quay lại gật đầu tỏ vẻ biết ơn. Nhưng rồi như sực nhớ ra, cô vội vàng cúi đầu chắp tay hành lễ.

        “ Cám ơn bác.  Cháu chưa cần gì bây giờ đâu ạ. Căn phòng đẹp quá. Chắc cháu sẽ chỉ ở trong phòng mà ngắm nó cả ngày mất ”

        “ Haha ”  Ông Yai bật cười như thể câu nói đó khôi hài nhất thế gian  “ Cô chủ cứ ở trong phòng vậy không tính ăn uống, nhịn đói nhịn khát luôn sao ? ”

        “ Không phải vậy ạ ” Mi cũng cười theo vì biết ông Yai đang trêu mình.    “ Cháu chỉ sợ gặp… anh Kai và phu nhân. Dù gì họ cũng không thích cháu. Cháu nên tránh mặt họ thì hơn ”

        “ Au, cô chủ đừng nghĩ thế. Cô làm sao tránh mặt họ cả đời được. Vẻ tự tin, bướng bỉnh khi nãy của cô đâu rồi ? ”   Bác Yai hóm hỉnh trêu cô nhưng rồi lại tỏ vẻ chân thành, nghiêm túc   “ Cô đừng suy nghĩ quá nhiều.  Phu nhân là người danh giá, có học thức. Bà ấy sẽ không làm chuyện gì quá đáng với cô đâu.

Còn cậu Kai bề ngoài khó chịu cao ngạo vậy thôi, nhưng cậu ấy thật ra rất tốt, lại hiểu chuyện nữa đó cô chủ. Họ chưa bao giờ tỏ thái độ khinh rẻ hay quá đáng với chúng tôi. Huống chi cô cũng là chủ nhân của chúng tôi, có địa vị trong ngôi nhà này như họ mà.

Ông chủ đã dặn chúng tôi kĩ lưỡng lắm. Cô yên tâm. Cô chủ cứ chịu khó chờ đợi. Rồi họ sẽ hiểu cô thôi. Tôi thấy cô là người tốt, lại biết cách cư xử thế kia. Rồi cô cũng sẽ được họ yêu quý thôi. Chẳng qua bây giờ, cô mới đến đây còn lạ lẫm lại ở trong một hoàn cảnh đặc biệt như vậy. Họ có lẽ chưa chấp nhận được sự thật. Cô… đừng buồn nhé.”

     “ Bác, cháu biết mà. Cám ơn bác đã phân tích giảng giải cho cháu. Chỉ sợ là cháu chưa kịp làm quen tới nơi tới chốn thì đã bị người ta cười chê mất thôi ạ ”

      “ Không sao không sao !!. Cô thông minh sáng dạ như thế thì ở đây vài ngày là quen ngay thôi. Thôi tôi xin phép đi làm việc. Có gì cô cứ gọi tôi hoặc Yin nhé. Yin là cháu gái của tôi, nó giúp đỡ cô cũng tiện hơn ”

       “ Vâng. Cháu cảm ơn bác ”

       “ Tôi có làm gì đâu mà cô cảm ơn tôi nhiều như thế. Tôi đi đây ạ ”.

Bác Yai khép cửa lại. Nụ cười trên gương mặt Mi bỗng biến mất mà thay vào đó là cái thở dài thật quá sức não nề với một cô gái chỉ mới tròn mười tám tuổi. Cô đã thấy rõ sự thù ghét từ phu nhân và con trai của bà ấy.  Ba Nuth cho dù có muốn bảo vệ cô cũng không thể ở bên cô 24/24 được. Cô cần phải trưởng thành, cần phải mạnh mẽ hơn. Vì trên đời này, người bảo vệ cô tốt nhất chỉ có bản thân cô mà thôi.

Mi ngã ra chiếc giường công chúa êm ái, mắt nhìn lên trần nhà được khắc họa rất tỉ mỉ và buồn cười hơn là cũng được sơn màu hồng.

“ Ba Nuth quả thật rất thương mình ” . Mi cười mỉm rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không biết.

~**~

Mi giật mình tỉnh giấc, cô mơ màng nhìn đồng hồ treo tường rồi như nghĩ ra cái gì đó, cô hoảng hốt bật dậy :

        “ Đã 6 giờ chiều rồi !! Trời đất ! Mình mệt quá ngủ quên mất !…”

Cô vội vàng tung chăn xuống giường làm vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo.  “ Lần đầu tiên tới đây mà ngủ say như chết vậy. Mọi người mà biết thì cười cho Mi ơi. Cái tật vô tư bất cẩn của mày vẫn chưa sửa được. Bực mình quá !! ”.

Mi vừa oán trách bản thân vừa chải tóc. Xong xuôi cô mở cửa bước ra, nhìn xung quanh một lát. Không có ai. “ Hú hồn ! Cứ sợ đụng mặt ông anh trai khó ưa đó hay phu nhân thì phiền lắm.”. Thở phào nhẹ nhõm, Mi nhẹ nhàng bước xuống.

    “ Đến cái cầu thang cũng đẹp nữa. Nhà gì đã đẹp nhà, lại đẹp cả người đang ở nữa không biết. Haizzz…” Mi nhìn cầu thang lại nghĩ ngay đến phu nhân và ông anh trai khó tính kia.

Cô vừa đi vừa nhón chân trên bậc cầu thang nhún nhảy, vừa cười khúc khích rất thích thú mà không hay biết có một ánh mắt hiếu kì đang dõi theo toàn bộ hành động của cô.

“ Cô ta đúng là buồn cười thật. Mới gặp mặt tưởng cô ta đanh đá, hung dữ thế nào. Giờ lại lộ rõ bản chất vẫn là một con nhóc con .”

Mi đi loanh quanh, nhìn ngắm ngôi nhà thì sực nhớ ra bây giờ đã đến giờ ăn tối. Cô vội vàng tìm nhà bếp. May quá, họ đang dọn thức ăn lên. Mi xông xáo chạy vô định phụ giúp :

“ Cho tôi làm với nhé ”

“ Ấy ấy, cô chủ, cô cứ ngồi ở bàn ăn đi. Em mà để cô chủ làm sẽ bị mắng mất ”

Yin – cháu gái của ông Yai sợ hãi trước hành động của Mi vội vàng đỡ lại dĩa muỗng từ tay cô chủ mới.

“ Tôi làm việc nhà quen rồi. Bạn cứ để tôi làm ”

Yin bật cười.

  “ Au, cô chủ ơi. Em mới mười sáu tuổi thôi, em nhỏ tuổi nhất nhà này đấy. Cô chủ đừng gọi em là bạn thế. Em sẽ bị bác Yai đánh mất. Tên em là Yin ạ ”

  “ À vậy.. tôi xin lỗi, tôi không biết. Để tôi giúp Yin. Không sao đâu ”

Vừa nói Mi vừa lấy luôn bộ đĩa ăn trên tay Yin rồi cẩn thận xếp trên bàn ăn theo từng vị trí của chiếc ghế. Yin trợn mắt, cảm thấy cô chủ nhỏ mới đến này thật kì quái. Từ trước tới giờ khi cô bé xem tivi hay cả thực tế như ở nhà này đây, chẳng người chủ nào chịu động tay động chân giúp đỡ kẻ giúp việc như cô gái ngoại quốc này cả. Thật lạ lùng.

  “ Ui, nếu ai cũng như cô chủ thì chắc tụi em không cần phải làm người giúp việc nữa. Ây chết, em xin lỗi ạ. Em lỡ lời. ”

 “ Không sao mà ”  Mi cười xòa dễ chịu  “ Tôi cũng mới có mười tám tuổi thôi. Yin thua kém tuổi tôi không nhiều cho lắm, nói chuyện thoải mái với nhau không tốt hơn sao ? ”

  “ Vâng. Nhưng em chỉ dám nói chuyện với cô chủ lúc không có ai như thế này thôi. Chứ có mặt mọi người chắc em bị đuổi đi luôn mất. À, cô chủ ở Việt Nam cũng hay giúp mọi người làm việc nhà như thế này ạ ? ” 

Yin tỏ ra rất thích cô chủ mới này. Cô bé cảm thấy có thể kết thân với cô ấy được. Bởi vì cô ấy rất thân thiện dễ thương. Như vậy thì quá tốt. Yin mừng thầm trong bụng.

  “ Ừm, cũng không hẳn. Tôi làm hết luôn ấy chứ ”   Mi bật cười “ Không làm mới bị đánh cho đấy. Chẳng ai lại đi mắng người siêng năng cả. Người ta chỉ ghét kẻ lười biếng thôi ”

  “ Í trời !”  Yin trợn mắt giống như vừa nghe được chuyện kinh dị  “ Bộ người giúp việc của cô chủ ăn gan cọp rồi hay sao mà để cô chủ làm hết từ A tới Z như vậy. Ở đây á, bác Yai nghiêm khắc lắm. Cậu Kai và phu nhân cũng thế. Em là cháu gái của bác ấy mà còn bị la suốt, bị bác Yai nhéo tai nữa kìa ”

“ Hả ? À không !! Nhà tôi không có người giúp việc. Nhà tôi nghèo lắm”

“ Này Yin !!!”

Cả hai cô gái đều giật mình quay lại. Không biết Kai đã đứng ngay cửa phòng bếp từ lúc nào.

   “ Buổi chiều ai tưới nước ngoài sân không đóng van lại, để nước chảy tràn đầy sân thế kia ?. Mau đi đóng lại ! ”

    “ Ơ cậu…”

    “ Ơ a cái gì ?!  Không muốn đi phải không ? Để tôi nói bác Yai trừ tiền nước của nhà này vào tiền lương của Yin tháng sau nhé ”

    “ Ôi ôi cậu… cậu Kai. Cậu đừng làm thế mà. Yin… Yin đi ngay đây ”

Vừa nói dứt câu, Yin lật đật phóng đi luôn.  Nhưng cô bé cứ cảm thấy có gì đó không đúng. “ Quái, bác Yai lúc nào cũng cẩn thận mà. Sao hôm nay bác ấy lại sơ suất thế. Mà bác Yai đâu sao cậu chủ không sai lại sai mình. Mình đang dọn đồ ăn tối lên mà. Hic hic. Cậu Kai lúc nào cũng chỉ ăn hiếp mình thôi…”

“ Hừm !…”

Kai chợt bước tới làm Mi sợ hãi phải lùi lại mấy bước. Có người anh trai đáng sợ như vậy, cô thật không muốn đụng mặt với anh ta hàng ngày trong ngôi nhà đâu.

“ Này cô !!”

“ Hả ? À… dạ…”  – Mi giật thót, lắp bắp kêu khẽ.

“ Cô mới tới đây chưa được một ngày, cô biết rõ về ai chưa mà đã vội vàng tâm sự ? ”

“ Em.. có nói gì không đúng sao ạ ?…”

 “ Au, cô không nói gì sai. Nhưng cô không được phép kể hoàn cảnh của mình ở Việt Nam cho người khác biết. Đã rõ chưa ? ” Kai trừng mắt nhìn Mi.

Mi hơi bực bội, cố ý lắc đầu tỏ vẻ không hiểu. Cô mới đến chưa đầy một ngày mà đã bị thị uy như thế này rồi. Biết vậy cô xin ba Nuth cho cô ở lại Việt Nam còn hơn.

  “ Cô có vẻ thông minh lắm cơ mà. Vậy cô muốn ba tôi bị mất mặt vì cô sao ? Cả cô nữa. Chuyện cô trước đây ở trong gia đình ra sao ai cũng rất hứng thú đấy. Cô có muốn lời tâm sự của cô trở thành đề tài bàn tán không ? ”

 “ Em… em không nghĩ sự việc lại nghiêm trọng đến vậy… Nhà em có nghèo nhưng không làm gì phạm pháp cả. Sao phải sợ người ta nói gì ạ ?. Hơn nữa, mọi người trong nhà này đều biết em là con riêng… của ba rồi mà…”

Nói đến đây Mi càng cúi thấp đầu hơn, giọng trở nên nhỏ xíu.

     “ Ôi con nhỏ cứng đầu !! ”  Kai đã mất kiên nhẫn  “ Nếu cô không nghe tôi, để ba tôi bị đàm tiếu ngay trong nhà mình thì đừng trách. Thân phận của cô đã đủ để trở thành câu chuyện hay ho rồi ”

      “ Ừm.. Vậy em xin lỗi. Từ nay về sau em không dám nói năng lung tung như vậy nữa. Em hứa ”

      “ Tốt. Còn nữa, cô cũng tập bỏ cách sống bình dân như lúc ở Việt Nam của cô đi ”

Mi vừa nghe xong, thoáng ngạc nhiên nhưng không nói gì – chỉ mỉm cười. Kai nhíu mày khó hiểu rồi bực dọc bỏ đi.

  “ Con nhỏ điên ! Đã cứng đầu thì chớ. Lại còn cười… Giống ai thế không biết..”

       “ Ui cô chủ ! Cậu chủ đi rồi ạ ? Làm em sợ chết khiếp. Vòi nước đã được đóng lại cẩn thận rồi có bị chảy gì đâu ạ. Cậu chủ mới bị làm sao ấy…”

Yin từ bên ngoài đi vào không thấy Kai , liền thở phào một hơi rồi xổ luôn một tràng với Mi.

        “ Ừm, Yin này… Yin dọn tiếp giúp tôi nhé. Tôi gọi ba xuống dùng bữa”

       “ Au, cô chủ ?..”

Yin ngớ người rồi phụng phịu làm tiếp. 

“ Hic, rốt cuộc mày vẫn mãi là một người ở thôi Yin ơi. Chẳng ai thương mày cả…”

~**~

“ Được rồi, chúng ta ăn đi ”

Ông Nuth lên tiếng, mọi người mới bắt đầu dùng bữa. Mi hơi ngại, cô chẳng biết phải ăn món nào trước món nào sau. Nên cô cứ mãi tần ngần với đĩa cơm trắng của mình.

Thấy con gái không múc một món ăn nào, ông Nuth lo lắng.

      “ Sao vậy con ? Thức ăn không hợp khẩu vị của con sao ? Hay để ba kêu người nấu món Việt Nam cho con ăn nhé ”

      “ Ơ không phải đâu ba. Chỉ là.. con không biết phải dùng bữa cho đúng với cách ăn của người Thái như thế nào…”  Nói ra điều này thật xấu hổ. Nếu như chỉ có ông Nuth với cô thôi thì tốt quá. Đằng này còn có cả hai người kia..

Kai liếc mắt một cái, bèn dùng tay xoay tròn bàn ăn, đẩy các món ăn về phía cô.

        “ Cô cứ ăn món nào tùy thích. Trước mặt cô là các món mặn, còn canh cô có thể tự múc hoặc kêu Yin múc riêng vào một chén bên cạnh mà dùng. Người Thái chúng tôi ăn uống đơn giản, không đòi hỏi cầu kì như người Nhật hay một số quốc gia khác đâu. Chỉ có điều, hình như người Việt Nam không dùng nĩa, muỗng và đĩa như ở đây phải không ? ”

Mi nhìn Kai đầy bất ngờ. Cô quả thật đã bắt đầu tin lời ba và bác Yai nói rồi .

        “ Vâng ạ. Người Việt Nam dùng…”  Mi ngắc ngứ vì không nhớ tiếng Thái gọi từ “ đũa” là như thế nào –  “ chén và hai cái cây dài có một đầu to và một đầu nhỏ để gắp thức ăn ạ ”

Ông Nuth phì cười. Còn Kai nhướng mày tỏ vẻ ngạc nhiên, nhưng trong đôi mắt của anh ý cười hiện rõ mồn một. Anh nói nhẹ nhàng nhưng đầy thâm sâu :

“ Tôi biết tiếng Thái gọi hai cái cây đó là gì ”

Mi đỏ mặt. Kai cố nén cười tiếp tục ăn. Ông Nuth quan sát cả hai, trong lòng cảm thấy vô cùng bất ngờ và phấn khởi vì không nghĩ Kai đã chịu mở lòng với con bé nhanh đến vậy. Ông cứ nghĩ với thằng nhóc cứng đầu này phải mất một thời gian dài nữa cơ.

 “ Kai nói đúng đấy. Con cứ ăn tự nhiên đi. Đừng có sợ gì cả”

 “ Nếu mà tự nhiên quá cũng không được. Đã bước chân vô nhà Rangist, không thể hành xử tùy tiện được ”

Phu nhân Wiki vẫn như vậy, im lặng lắng nghe và quan sát rồi đột ngột lên tiếng.

Ông Nuth nhìn bà Wiki như suy nghĩ gì đó, rồi đột ngột múc thức ăn qua đĩa bà. Bà ta dừng lại, kinh ngạc giống như nhìn thấy cái gì lạ lùng kì quái. Cả Kai cũng vậy. Ông Nuth bật cười :

“ Hai mẹ con đừng nhìn tôi như vậy chứ. Coi như tôi cảm ơn em vì đã chấp nhận Mi là con cái trong nhà ”

Ánh mắt bà Wiki trở nên ảm đạm. Kai lại lạnh lùng tiếp tục ăn. Ông Nuth nhìn Mi rồi mỉm cười nói :

 “ À, ta có chuyện này muốn nói với mọi người. Ta muốn tối ngày mai sẽ tổ chức một buổi tiệc ra mắt con bé ”

Những người còn lại đều ngạc nhiên, dừng hẳn động tác ăn uống. Bà Wiki mím môi, sắc mặt tối hẳn đi.

  “ Nhanh như vậy mà anh đã muốn công khai chuyện ngoại tình và thành quả tình yêu của anh đó sao ? ”

  “ Kìa Wiki, em đừng nói khó nghe như vậy. Chỉ là một bữa tiệc nhỏ, mời vài người bạn thân thiết của tôi tới thôi mà ”

   “ Tùy anh. Tôi từ lâu đã không muốn nhìn thấy những gì chà đạp lên cuộc đời của tôi rồi. Tôi ăn xong rồi. Tôi đi trước ”.

Bà Wiki buông muỗng đứng dậy rồi bỏ đi mà không chút e ngại gì. Ông Nuth thở dài rồi nhìn Kai.

 “ Ba tưởng lần này con sẽ bỏ đi theo mẹ như mọi khi chứ ? ”

Kai chẳng dừng động tác, vừa ăn vừa nói :

 “ Hôm nay con chưa chọc tức ba mà, sao giờ lại đến lượt ba khích bác con ?. Dù gì con vẫn phải ăn cho no bụng chứ. Còn mẹ thì không muốn ăn nhiều để phá hỏng vóc dáng đâu. ”

Câu nói đâm hơi của Kai khiến cho Mi và ông Nuth đều bật cười.

  “ Vậy con có ý kiến gì về chuyện ba vừa nói không ? ”

Lần này thì Kai dừng lại thật. Ánh mắt anh nhìn xoáy vào ông.

  “ Ba muốn con nói ư ? Được thôi. Vẫn tổ chức tiệc, nhưng cô ta sẽ được ra mắt với tư cách là con gái nuôi, không phải con gái ruột ”

        “ Beng !!!”

Ông Nuth thả muỗng nĩa trong tay xuống, tức giận nhìn đứa con trai lúc nào cũng thích trái ý mình.

   “ Kai ! Con đang nói gì vậy ? Con lại quá đáng rồi đấy ”.

   “ Con không quá quắt như ba tưởng đâu, thưa ba. Con đang nghĩ cho ba, và cho cả cô ta đấy ”. Kai lạnh lùng nhìn sang Mi.

   “ Con nói rõ xem nào ”.

   “ Không! ” Kai đứng dậy. “ Con hết hứng thú để tiếp tục ngồi đây rồi. Nếu ba đã không bao giờ nghe con thì con có nói gì cũng bằng thừa. Con no rồi, con đi trước. Còn việc hồi nãy, ba cứ bàn với chú Met đi. Chú ấy là trợ thủ đắc lực của ba, lại hiểu ý ba hơn bất cứ ai. Có thể chú ấy sẽ có ý kiến gì hay ho hơn là con nói đấy ”

         “ Kai !! Kai !!”

Ông Nuth thở dài bất lực rồi chống tay lên trán. Mi cảm thấy ái ngại và cũng buồn cho ông.

  – Ba.. Thôi khỏi tổ chức tiệc đi ba. Con không cần tất cả mọi người phải công nhận điều đó đâu. Có công khai hay không, con vẫn là con gái của ba mà. Đừng vì con mà làm cho anh Kai và phu nhân mâu thuẫn với ba thêm nữa.

Ông Nuth lập tức ngẩng lên.

– Không được. Đằng nào mọi người cũng sẽ biết ba đem con về đây. Bạn bè, đối tác làm ăn của ba có lúc sẽ tới ngôi nhà này, họ trông thấy con thì sao ?. Khi ấy lại càng khó giải thích.

Mi suy nghĩ một lát rồi đề nghị.

– Vậy… con ra ngoài ở riêng là được, nha ba ?. Dù sao con cũng không muốn anh Kai và phu nhân không thoải mái vì sự có mặt của con.

– Vậy lại càng không được ! Ông Nuth to tiếng hơn  – Con vẫn sẽ ở đây, không được đi đâu hết. Con mới tới nơi đây, lại còn nhỏ tuổi. Lỡ xảy ra chuyện gì thì sao ?. Cứ kệ hai mẹ con nó đi. Ba sẽ bàn với chú Met việc này vào sáng mai.

 – Ba… anh Kai cũng rất thương ba đó. Ba đừng nghĩ anh ấy chỉ thương mỗi phu nhân thôi đâu.

– Sao con lại nghĩ vậy ?.

– Con có vô tình gặp anh Kai trước bữa tối. Anh ấy nhắc nhở con giữ chừng mực với người giúp việc trong nhà vì anh ấy bắt gặp con đang nói chuyện với bé Yin. Anh ấy sợ họ sẽ đàm tiếu không hay về ba và con. Đặc biệt là ba. Vả lại mới lúc nãy, chẳng phải anh ấy nói anh ấy đề ra ý kiến như vậy là vì nghĩ cho ba đó sao ?.

Ông Nuth trở nên trầm ngâm. Từ trước tới giờ hai cha con ít khi nói chuyện với nhau nên ông cứ nghĩ Kai không bao giờ thương mình bằng mẹ nó, vì ông đã làm tổn thương mẹ con họ rất nhiều. Trong thâm tâm, ông vẫn cho rằng Kai luôn ghét kẻ làm cha như ông.

– Nhưng… ý kiến của thằng Kai cũng không ổn. Con không thấy vậy là quá thiệt thòi cho con sao ?.

Mi cười vu vơ.

– Con nghĩ… anh Kai có lí do để anh ấy đề xuất với ba như vậy, dù biết ba không thích nghe. Con thì sao cũng được. Đối với con mà nói, bây giờ ba là quan trọng nhất với con. Là con nuôi hay con ruột thì con vẫn ở đây với ba, vẫn là con gái của ba thôi mà.

Ông Nuth gật đầu.

 – Ừm.. Nhưng để ba bàn với chú Met thêm đã.

– Dạ. Ba phải gần gũi hơn với anh Kai. Vì ba không chịu ở gần với anh ấy từ nhỏ, nên hai cha con cứ mãi mâu thuẫn với nhau là vậy.

Ông Nuth chỉ nhìn đứa con gái bé nhỏ của mình.

– Haizz… Con gái đáng thương. Con cứ nói tốt cho thằng Kai như vậy. Nhưng nó đối với con thì sao ?.

– Con nghĩ.. anh ấy cũng có quan tâm đến con rồi đó ba . Mi mỉm cười -Nên chiều nay anh ấy mới nhắc nhở con nhiều như vậy. Vì suy cho cùng, con là người lạ mặt mới tới ngôi nhà này, lại là người ngoại quốc. Thân phận của con ít nhiều cũng sẽ bị để ý chứ ba. Nếu anh ấy ghét con, anh ấy đã không thèm nói với con rồi mà sẽ để mặc cho con bị mang tiếng xấu.

Tương tự, anh ấy cũng lo cho ba như vậy đó. Dù bề ngoài anh ấy tỏ ra ngang ngược bất cần, luôn khiến người khác hiểu lầm về bản thân.

Ông Nuth nghe Mi nói mà như không tin vào chính tai mình.

– Con mới chỉ tiếp xúc thằng Kai có một ngày mà con đã hiểu rõ nó đến vậy sao ?…

– Con nghĩ…  Mi nở một nụ cười thích thú – Đây chính là sự tương thông giữa anh em ruột thịt với nhau đó ba.

Ông Nuth gật đầu, cảm động nhìn cô.

       “ Mi.. Có con ở đây thật tốt. Con đúng là món quà trời ban cho gia đình chúng ta ”.


[1] Có nghĩa là “ Xin chào” – câu chào dành cho phái nữ theo văn hóa giao tiếp của người Thái

PHƯƠNG THỤ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *