Ngược lối ở Băng Cốc ( tt )

CHƯƠNG 6 :                   BẮT ĐẦU ĐI HỌC Ở THÁI ( 2 )

Ba tuần sau, Mi nhận được thông báo chính thức nhập học. Trừ bà Wiki, cả nhà ai cũng vui mừng. Ông Nuth thưởng ngay cho Mi một máy tính xách tay loại cao cấp. Ban đầu Mi từ chối vì nghĩ chưa cần thiết, nếu có sử dụng cho học tập thì lấy loại trung bình là được rồi.

Nhưng Kai bắt Mi phải lấy – vì lĩnh vực thiết kế truyền thông chắc chắn sẽ sử dụng đến đồ họa, vậy nên bộ Ram lớn và cấu hình mạnh là điều cơ bản cần phải có. Mi không còn cách nào phải nghe theo.

Một buổi tối, gia đình Rangist tổ chức bữa tiệc nhỏ ấm cúng để chúc mừng Mi đã vào đại học. Hiển nhiên có cả Jorn tham dự. Jorn trịnh trọng đưa một gói quà trông vô cùng rực rỡ đến trước mặt Mi.

        “ Anh chúc mừng em đã đậu Đại học ”

        “ Em cảm ơn anh ạ. ”

Mi cười nhẹ, chắp tay đáp lễ rồi nhận lấy món quà. Jorn trông có vẻ còn hồi hộp hơn cả Mi.

         “ Em mở quà ra xem đi ”

Trước mặt mọi người, Mi có vẻ lưỡng lự.      “ Mở ra luôn ạ ? ”

Ông Nuth gật đầu.

        “ Con mở ra đi. Đừng ngại. ”

        “ Dạ.”

Mi cẩn thận mở gói quà ra. Cô bất ngờ kêu khẽ vì thứ bên trong đó. Một chiếc di động thông minh rất xinh xắn, sang trọng dành cho phái nữ. Cô hấp tấp trả lại Jorn.

       “ Anh Jorn… Em không dám nhận đâu. Nó đắt tiền lắm. ”

       “ Ơ này Mi ! Thôi mà. Quà em đã nhận rồi, mở ra rồi. Sao anh nhận lại được nữa ?!! ” Jorn trợn mắt.

Kai nhíu mày, không biết thứ bên trong hộp quà đó là gì mà Mi có vẻ khó xử đến thế. Anh đứng dậy rời khỏi bàn đi đến cạnh hai người – và đã thấy rõ chiếc điện thoại.

Kai có vẻ không hài lòng nhìn Jorn. Anh quá rõ thằng bạn. Nó tặng quà giá trị như thế này, không đơn giản chỉ là chúc mừng Mi mà chắc chắn là còn có dụng ý khác.

Kai mím môi, định nói gì đó thì ông Nuth lên tiếng.

        “ Món quà có vấn đề gì sao Mi ? Sao con không nhận ? ”

        “ Dạ, không phải có vấn đề gì thưa ba. Chỉ là… nó là… một chiếc điện thoại di động đắt tiền. Món quà giá trị như thế, con.. không dám nhận đâu ạ. ”

       “ Trời ạ ! ” Ông Nuth bật cười – “ Con bé này. Chỉ là điện thoại di động thôi mà. Thế mà con hốt hoảng như vậy làm ba tưởng… Jorn chu đáo quá. Chú thay mặt Mi cảm ơn Jorn nhé. ”

       “ Dạ không có gì đâu thưa chú. Em Mi mà không nhận, anh buồn lắm đó. ”

       “ Mi nhận đi con. Ba cũng quên mất là con đã lớn rồi. Phải có một chiếc di động liên lạc với mọi người, rồi còn bạn bè, giao tiếp này nọ nữa.. Công việc bận rộn quá, ba xin lỗi. Ba đã sơ suất với con. ”    Ông Nuth gật đầu.

Kai đã trở lại ghế ngồi, hờ hững buông một câu.

        “ Miễn là liên lạc vì học hành, công việc, bạn bè thì được… Nhưng không phải dùng nó để nói chuyện yêu đương đâu. ”

        “ Au cậu này… Chẳng lẽ cậu để em Mi thành bà cô già ế chồng cả đời sao ? ”     Jorn bất mãn lên tiếng  –   “ Còn cậu nữa, cậu đã 24 tuổi rồi mà còn chưa có mối tình đầu. Lại còn không thấy xấu hổ.. Xì. ”

        “ Tôi tạm thời không muốn nghĩ đến chuyện yêu đương. Nhưng còn Mi, bước chân vào Đại học rồi thì phải biết cái gì quan trọng với mình, cái gì tính sau, rõ chưa ?! Đừng phụ lòng ba với anh đã bỏ ra công sức, lo lắng cho em để em đi học tiếp đó. ”

Mi nhận thấy không khí căng thẳng giữa hai chàng trai trên bàn tiệc nên vội vàng gật đầu.

        “ Em biết rồi anh trai. Hai anh đừng cãi nhau vì em nữa. Hôm nay là ngày vui của cả nhà chúng ta mà, em không muốn mọi người mất vui đâu. ”

         “ Ai vui chứ tôi thì không. ”     Bà Wiki bất ngờ lên tiếng  –  “ Chuyện học đại học ở Thái Lan là chuyện quá sức bình thường. Sinh viên quốc tế vô vàn ra đó. Còn chiếc điện thoại – chắc ở Việt Nam cô chưa từng biết đến nó bao giờ nên mới hốt hoảng như thế, phải không ? ”

Vị phu nhân cao quý cười khẩy một tiếng rồi nói tiếp.

         “ Nhưng dù có thế nào thì cô hãy tỏ vẻ kín đáo, tinh tế một chút đi. Cô ở trong ngôi nhà này bao lâu rồi ? Mà tại sao vẫn chưa học được cách cư xử của một vị tiểu thư như thế ?.  Dù cô có là con nuôi, nhưng cô đã có được cái họ Rangist, thì hãy cư xử làm sao để chứng tỏ cô xứng đáng với nó và trân trọng nó một cách đúng mực nhất. ”

 Đây là lần đầu tiên bà Wiki nói nhiều với Mi như thế. Tiếc là lời lẽ khá nặng nề, và có phần xúc phạm. Nhưng Mi vốn giỏi chịu đựng, nhẫn nhục – có lẽ điều này cô thừa hưởng tính cách từ mẹ Mai của cô. Nên Mi chỉ ngẩng lên mỉm cười.

“ Phu nhân nói rất đúng ạ. Con xin lỗi mọi người vì hồi nãy đã hành xử quá trẻ con. ”

Kai lẳng lặng nhìn Mi rồi quay sang bà Wiki.

          “ Mẹ ạ ! Mẹ có muốn dạy bảo Mi thì hãy đợi sau bữa ăn. Dù sao con bé cũng là con gái, có mặt Jorn ở đây nữa.. Mẹ nói không đúng lúc tí nào. ”

          “ Au ! Jorn là ai chứ ?… Nó là bạn thân của con, đến chơi với gia đình ta bao nhiêu năm nay rồi. Jorn chắc không để ý gì đâu, nhỉ ?. Với lại mẹ thấy Jorn rất quý mến Mi. Chắc là…Jorn sẽ không nghĩ khác về Mi đấy chứ ?

Bà Wiki nhìn Jorn, cười một cách đầy ngụ ý. Lời nói ngọt ngào nhưng có sức sát thương cực lớn. Quả là đệ nhất phu nhân Bangkok – sang trọng, quý phái, thông minh và khôn khéo là những điều mà mọi người luôn nói về bà mỗi khi nhắc tới.

Jorn nở một nụ cười thật tươi như đã có được sự đồng tình ủng hộ.

         “ Tất nhiên rồi cô ạ. Con không để bụng gì đâu. Con thật sự rất quý Mi – thưa cô, thưa chú. ”

Kai nắm chặt chiếc nĩa trong tay. Anh biết thừa mẹ đang muốn trao cơ hội cho Jorn tiến đến với Mi. Nếu bây giờ anh phản ứng, khác nào sẽ khiến mọi người hoài nghi về tình cảm anh em giữa anh và Mi.

Vậy nên, Kai liền thả chiếc nĩa trong tay xuống đĩa một cách nhẹ nhàng.

          “ Mi, ăn xong anh sẽ dẫn em đi Quảng trường Siam chơi. Chắc em đã từng nghe nhắc đến Quảng trường nổi tiếng này rồi phải không ?. Sẵn tiện chúng ta đến mua sắm ở trung tâm thương mại gần đấy luôn. Em cần phải có một vài bộ trang phục để đi học hay hoạt động bên ngoài nữa. ”

         “ Uôi hay quá !! Cho anh đi chung luôn nhé Mi. Lâu lắm rồi anh cũng chưa đi dạo ở Quảng trường Siam. ”

Kai lập tức dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Jorn.

          “ Tôi phát hiện cậu nói dối ngày càng nhiều đấy Jorn. Mà tôi là người dẫn con bé đi, cậu đã hỏi ý kiến tôi chưa vậy ? ”

Jorn ỉu xìu thất vọng. Ai chứ anh biết rõ Kai quá rồi. Nó đời nào cho anh đi cùng Mi..

Đây đúng là chướng ngại vật lớn nhất của anh mà.

Ông Nuth nãy giờ vẫn nhìn mọi người rồi nhẹ nhàng lên tiếng.

          “ Ba thấy để Jorn đi cùng cũng được mà Kai. Con đừng có hằn học như thế. Jorn là bạn thân của con đấy, chứ không phải ai xa lạ gì. Mà đi đông thì vui hơn đúng không Mi ? ”

          “ Dạ vâng thưa ba. ” Mi nhanh chóng gật đầu. Thật lòng cô cũng không muốn khó xử với Jorn.

Kai liếc Jorn đến muốn đứt cả đuôi mắt. Ba đã nói thế chẳng lẽ anh lại còn không cho cái tên bám dai như đỉa kia đi theo. Thật là…

~**~

Đây là ngày đầu tiên của những năm tháng sinh viên Mi hằng mơ ước. Vậy mà lại còn học tập ở một đất nước không phải quê hương. Cô cảm thấy hồi hộp, nôn nao rất nhiều. Từ trên cầu thang bước xuống, Mi vẫn giống như một nàng công chúa mong manh bé nhỏ. Nhưng lần này lại là trong trang phục của một sinh viên Thái. Trông cô lại càng xinh đẹp và tỏa ra một sức hút lạ kì.

Kai và ông Nuth đã đợi sẵn ở tầng sảnh. Thấy Mi xuống, cả hai đều đứng dậy mỉm cười. Nhưng ở ông Nuth là một sự hiền lành ấm áp. Còn Kai vẫn còn mang nét gì đó lạnh lùng.

Đúng lúc đó, Jorn vội vàng bước lên sảnh. Trông anh chàng giống như sợ bị muộn, vừa cười vừa thở.

        “ May quá đã đến kịp. Cháu chào chú Nuth. ”

Ông Nuth tủm tỉm cười :

       “ Jorn đến để đưa Mi đi học chăng ? ”

      “ Dạ đúng rồi thưa chú. Cháu đã nói với Kai và Mi là sẽ có mặt vào ngày đầu tiên Mi đến trường Đại học.  Đây là sự kiện quan trọng trong cuộc đời của em Mi. Cháu không thể không có mặt ạ. ”

Kai chẳng phản ứng gì, cũng chẳng nhìn Jorn lấy một phút, cứ thế lạnh lùng đi thẳng. Mi và ông Nuth cảm thấy kì lạ nhưng thôi tạm bỏ qua. Đã gần đến giờ nhập học rồi.

Jorn lái xe theo sau, Kai ngồi ở ghế trước. Ở băng ghế sau, Mi được ông Nuth xoa đầu khen ngợi.

        “ Con gái ba hôm nay xinh lắm. Trông con đẹp y hệt như một nữ sinh Thái Lan đấy. ”

        “ Con cảm ơn ba. Nhưng anh Kai có công lớn nhất đấy ạ. Anh ấy đã tự tay lựa chọn cho con những trang phục đẹp nhất để con hãnh diện với bạn bè mới. ”

        “ Kai có cái nhìn, đánh giá thẩm mỹ tốt giống mẹ nó. Ba rất tự hào về các con – những đứa trẻ tài hoa. Mai này ba có thể yên tâm giao lại công ty cho hai con được rồi. Kai này ! Con hãy thay ba lo lắng cho em nó nhé. Ba chỉ tin mỗi mình con mà thôi. ”

Kai vẫn im lặng, gật nhẹ đầu. Mi thì tỏ vẻ không đồng ý.

        “ Ba ! Hôm nay là một ngày mang tính khởi đầu mới – rất trọng đại với ba và con. Ba đừng nói vậy chứ. ”

Ông Nuth cười xòa.

       “ Ba xin lỗi con gái. Ba sơ ý quá. Tự dưng lại nói những điều khiến con mất vui. ”

Rất nhanh, xe đã vào cổng trường. Mi bước xuống xe, nhìn ngôi trường mà cô sẽ học tập trong bốn năm. Quả là ngoài sức tưởng tượng của cô – Stamford thực sự hoành tráng, rất đẹp. Đông người nữa. Rất nhiều sinh viên nước ngoài giống như cô.

Ở trong không khí này, vào ngày hôm nay, Mi tự dưng nhớ đến những ngày còn nhỏ, mẹ cũng đã tự mình đưa cô đi học vào ngày đầu tiên đến trường.

       “ Chúng ta chụp một vài pô ảnh kỉ niệm chứ nhỉ ? Dù sao hôm nay đông vui như vậy, lại có chú Nuth ở đây. Không chụp thì rất uổng phí. ”

Jorn hào hứng đề nghị. Ông Nuth cười gật đầu. Thế là Mi, ông Nuth và Kai chọn một vị trí thích hợp, cùng đứng bên nhau sẵn sàng chụp ảnh. Jorn lôi từ đâu ra một chiếc máy ảnh mini, vui vẻ hô to :

      “ Nào cười lên nhé mọi người ! 1, 2, 3… ! ”   –   “ Tách !” 

      “ Kai, Kai !! Chụp cho tôi với em Mi cái nào !! ”

Jorn vội vàng đưa máy ảnh cho Kai rồi vội vàng đứng cạnh Mi như sợ ai chiếm chỗ. Kai tỏ vẻ miễn cưỡng giơ máy lên.  “ Tách! ”. Jorn rất sung sướng. Rồi anh chợt hô lên.

       “ Còn chú Nuth nữa. Để cháu chụp chú với Mi nhé. Hai cha con cũng cần phải có một tấm chứ ạ. ”

Ông Nuth cười hiền đứng cạnh Mi. Jorn chụp xong tỏ vẻ rất thỏa mãn rồi cậu lại nhìn Kai.

       “ Kai ! Lại chụp với em gái cậu đi nào ! Nào, lại đây ! Đây ! ”

       “ Cậu phiền phức quá đấy. ” Kai nhăn mặt nhưng vẫn đi lại đứng cạnh Mi.

Jorn đưa máy ảnh lên, ngắm một lúc rồi bấm máy. Chụp xong, Jorn còn gật đầu có vẻ rất tâm đắc.

      “ Hai người đúng là anh em. Nhìn rất giống nhau và…”

Chợt Jorn cảm thấy có gì đó không đúng. Anh định nói nốt câu còn bỏ dở nhưng không hiểu sao có gì đó lởn vởn khó chịu trong đầu. Thấy Jorn cứ đứng bần thần như thế, Mi và Kai nhìn nhau khó hiểu.

Kai lắc đầu rồi quay sang nói với ông Nuth và Mi.

       “ Thôi Mi vào học đi. Kệ cậu ta. Đứng đây thêm một lúc nữa chắc cậu ta bắt Mi chụp chung với cả trường mất. Đi học chứ có phải đi làm mẫu ảnh đâu mà. ”

        “ Phải đấy, con vào học đi kẻo trễ giờ. Mạnh dạn, tự tin lên nhé. Có gì không hiểu con cứ đặt vấn đề thoải mái với giảng viên. Trong hôm nay cố gắng làm quen kết bạn với một vài sinh viên nhé. Họ sẽ là người hỗ trợ nhiều nhất cho con trong mấy năm đại học đấy. Ba và Kai chỉ có thể đưa con tới đây thôi. ”

        “ Con cảm ơn ba ! Em cảm ơn anh trai ! ”      Mi cúi đầu chắp tay, tỏ lòng kính trọng.

Kai gật đầu.

        “ Đi đi. Chiều anh sẽ cho tài xế đến đón em về. ”

        “ Vậy có phiền người ta quá không ạ ? Em tự đi về bằng xe bus cũng được. ”

Kai bật cười.

        “ Cứ như thế vài hôm đầu cho em quen đường xá đi lại đã. Xe bus để sau anh chỉ cho em. Vào học đi. ”

        “ Vâng ạ. Thưa ba con đi. ”

Mi chào tạm biệt hai người rồi quay lưng đi tiếp. Kai và ông Nuth vẫn đứng nhìn theo. Chợt anh lên tiếng.

        “ Chuyện ba nói lúc nãy ở trên xe – ba cứ yên tâm. Nhưng Mi nói đúng đấy ba ạ. Người Thái chúng ta kiêng nhắc chuyện gở, chết chóc. Ba quên sao ? ”

        “ Ba xin lỗi. Ba cũng lớn tuổi rồi, có lẽ suy nghĩ hành xử không còn được thông suốt như trước. Ba biết con chấp nhận Mi thật không phải là điều dễ dàng. Nhưng con đừng lo. Con bé không phải là loại người khiến con phải nghi kỵ, đề phòng đâu. Mọi thứ vẫn như cũ, sẽ không có gì thay đổi. Con là con trai trưởng duy nhất của ba. Đó là điều không ai có thể thay thế được. Ba nói vậy chắc con hiểu rồi đúng không ? ”

Kai im lặng một lúc rồi từ tốn trả lời.

        “ Thế mà mấy hôm trước nhìn thái độ của ba, con cứ tưởng…”

       “ Hai đứa đều là con của ba. Ba sao có thể thiên vị đứa này mà bỏ rơi đứa kia chứ ? Ba đã hứa trước mộ của mẹ con bé là sẽ cho nó một cuộc sống tốt nhất. Mi từ nhỏ đã không có được gia đình trọn vẹn, lại thiếu thốn tình cảm từ người cha. Ý ba là sẽ dành cho con bé một cuộc sống đầy đủ cả vật chất lẫn tình cảm như thế này. Và ba tin con sẽ giúp ba làm điều đó. Phải không Kai ? ”

Ánh mắt Kai thoáng lên sự chân thành. Anh gật nhẹ đầu nhưng rất chắc chắn.

        “ Vâng ạ. Con hứa với ba. ”

        “ Tốt lắm. Trước giờ ba vẫn tin con là đứa con thông minh, hiểu chuyện, lại sống tình cảm. Con rất nhạy bén, sâu sắc và tinh tế hơn bất kì ai. Đó là điều mà ba cảm thấy ba là người cha may mắn nhất trên đời. Vì con được thừa hưởng những điều tốt đẹp ở cả ba và mẹ con.

        Ba cảm thấy yên lòng rồi. Cả công ty và em gái con – những gì quan trọng nhất trong cuộc đời của ba, ba giao lại cho con đấy. ”

Kai dường như không cảm động vì câu nói đó của ông Nuth, trái lại còn mỉm cười buồn bã.

         “ Nhưng vẫn không có mẹ con trong đó, đúng không ? ”

Ông Nuth im lặng rồi đặt tay lên vai anh.

         “ Dù ta không yêu mẹ con, nhưng ta rất cảm ơn bà ấy. Nhờ có bà ấy, mà ta mới có được ngày hôm nay. Nhờ có bà ấy, mà ta mới có được một đứa con trai xuất sắc như con. Kai, con là niềm tự hào lớn nhất của ba đấy. Dù con có căm ghét ba như thế nào, con vẫn mãi là đứa con trai giỏi giang yêu quý của ba. ”

Kai quay đầu đi nơi khác, giống như cố kiềm nén một cảm xúc nào đó. Anh mạnh mẽ nói với ông.

       “ Ba yên tâm. Dù ba không dặn, con vẫn sẽ chăm sóc tốt cho Mi. Con biết con bé rất tốt. Sao con còn căm ghét một đứa em gái tốt bụng như vậy được. Con đã xem nó là em gái con lâu rồi. Chỉ là không nói cho ba biết thôi. ”

Ông Nuth gật đầu sung sướng, siết chặt vai Kai.

Jorn từ nãy giờ im lặng đứng đằng sau, hiểu được thằng bạn thân và cha hắn đã làm hòa. Anh cười cười bước tới.

        “ Vậy là mọi khúc mắc giữa hai cha con được giải tỏa rồi nhé. Chú Nuth, chúc mừng chú. Chú có thể yên tâm rồi. ”

         “ Còn cậu nữa. Nãy giờ cậu đứng suy nghĩ gì mà lâu thế ? Tôi không thấy cậu nhào lên tạm biệt con bé. Còn tưởng hôm nay cậu ăn phải cái gì nên mới kỳ lạ như vậy. ”

         “ Au ! Cái cậu này. Tôi để cho cậu và chú Nuth giải tỏa hết nỗi niềm với nhau nên tôi đứng chờ thôi mà. Cái mồm cậu vẫn thối như mọi khi. Sáng nay tôi tới, không thấy cậu nói năng gì tôi còn tưởng cậu mới là người ăn nhầm cái của nợ nào ấy. ”

         “ Thôi thôi được rồi hai đứa này. Chúng ta về thôi. Còn phải đến công ty nữa. ”

         “ Vâng thưa chú. Để cháu in hình rồi gửi qua cho chú nhé. Hình đẹp lắm đó ạ. Đóng khung làm kỉ niệm là tuyệt vời nhất đó chú Nuth. ”\

         “ Cảm ơn Jorn nhiều nhé. Nào Kai, chúng ta đi. ”

         “ Vâng thưa ba. ”

Jorn cúi đầu chắp tay chào rồi nhìn chiếc xe hơi sang trọng lướt đi. Anh lại nhìn chiếc máy ảnh vẫn còn cầm trên tay, suy nghĩ điều gì đó…

     “ Mày vớ vẩn quá rồi đấy Jorn. Tự nhiên lại nghĩ Kai và Mi… Đúng là bậy thật. Đi về thôi. ”

Jorn lắc đầu như đang muốn xua đuổi ý nghĩ điên rồ trong đầu mình.

PHƯƠNG THỤ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *