Ngược lối ở Băng Cốc ( tt )

Chương 7 :              CÔ ẤY ĐÃ TRỞ VỀ RỒI ! ( 1 )

Mi dần nhanh chóng bắt nhịp được cuộc sống sinh viên đầy mới mẻ. Ngành thiết kế truyền thông lại còn là một lĩnh vực năng động, sáng tạo nên Mi hầu như khá bận rộn. Cô đi học, làm bài tập nhóm với bạn, tham gia câu lạc bộ ở trường… Hầu như mọi người trong gia đình Rangist ai cũng nhận thấy Mi thay đổi nhiều hơn trước. Cô vui vẻ, tự tin hơn rất nhiều. Khác hẳn với hình dáng một cô bé rụt rè, nhút nhát trước đây.

Lạ ở chỗ, trước kia Mi luôn lặng lẽ đợi mọi người quây quần bên bàn ăn dùng cơm thì nay – lại đến lượt mọi người đợi cô.

       “ Chúng ta còn phải chờ cô con gái yêu quý của anh đến bao giờ vậy ? Trước đây điều này chưa từng xảy ra trong nhà Rangist này. ”

Bà Wiki đã bắt đầu mất kiên nhẫn. Ông Nuth ngước nhìn lên đồng hồ – đã gần đến 7g tối, nhưng Mi còn chưa chịu về nhà. Ông thở dài bảo.

       “ Thôi chúng ta dùng cơm đi. Con bé về ăn sau cũng được. ”

       “ Nó đi như vậy chắc cũng tiệc tùng ăn uống này nọ rồi. Biết bao giờ nó mới về mà còn để dành phần riêng cho nó ?. Đã là con gái của chủ tịch một tập đoàn lớn, mà hành xử cứ như mấy đứa trẻ tuổi bốc đồng ấy. Không biết thế nào là phép tắc, suy nghĩ gì hết. ”

Bà Wiki vẫn quở trách Mi như mọi lần. Kai bỗng nhớ lại trước đây, Mi đã từng nói với anh : “ Em lại thích được ăn chung với mọi người. Như vậy mới là bữa ăn gia đình đầy đủ, ấm cúng. ”

Anh thở dài lắc đầu cười.  “ Không biết giữ lời gì hết. Trước thì bảo thích ăn với mọi người như một gia đình, giờ lại bỏ đi đâu mất. ”

Bà Wiki vô tình nhìn thấy biểu hiện kì lạ của Kai, cảm thấy không vui trong lòng.

        “ Con nghĩ gì vậy Kai ? Con không đồng ý lời phê bình của mẹ ? ”

Kai giật mình ngẩng lên.

         “ Không có gì đâu mẹ. Con đang suy nghĩ một số chuyện thôi. ”

         “ Biết đâu con bé Mi có người yêu trước cả con đấy. Cứ đi như vậy nhiều vào. Còn con nữa đấy Kai ! Sắp 25 tuổi rồi. Cũng đến lúc phải tìm một cô gái thích hợp đi. Dù sao con cũng là con trai trưởng độc tôn trong gia đình này, con muốn ba mẹ phải chờ đợi tin vui của con đến khi nào nữa ?!. Lạ thật. Con là con trai, đáng lẽ phải đi ra ngoài nhiều một chút. Đằng này con lại về nhà đúng giờ, còn ngồi ở nhà ăn cơm với ba mẹ như thế này. Trong khi Mi là con gái thì lại không thấy mặt đâu. Thật đúng là…”

        “ Ôi mẹ ! Sao hôm nay mẹ nói nhiều thế ạ ? ” –  Kai bông đùa tếu táo –  “ Con cái ăn cơm với ba mẹ như thế này, những bậc cha mẹ khác họ mừng còn không kịp, chứ sao lại khó chịu như mẹ thế kia ?. Ngành học của Mi đòi hỏi phải chịu khó tìm tòi, sáng tạo và năng động đó mẹ. Với lại con bé nó đi học rồi, cũng cần phải có bạn. Làm sao có thể đóng cửa phòng tu luyện cả ngày được ?.

Mẹ đừng khó chịu với con bé nữa. Còn chuyện của con, con nghĩ duyên số đến lúc nào thì con đón nhận lúc đó thôi. Con không vội, ba mẹ cũng đừng vội làm gì ạ. ”

Ông Nuth gật đầu đồng ý, nhìn Kai cười hài lòng. Đúng lúc đó Yin vừa chạy tới, lấm lét nhìn Kai và bà Wiki.

        “ Dạ thưa ông bà, thưa cậu chủ… có.. có khách tới ạ. ”

        “ Khách nào ?! Tìm ai ?! Làm gì mà có vẻ mặt như thế kia ?! ”.   Bà Wiki cau mày, sẵng giọng.

Yin chưa kịp nói thì từ đằng sau xuất hiện một bóng dáng điệu đà uyển chuyển. Kai trố mắt ngạc nhiên. Ông Nuth và bà Wiki cũng sửng sốt kinh ngạc. Bà Wiki đột nhiên đứng dậy, thái độ rất vui vẻ.

         “ Ôi Cherry ! Cháu về nước từ lúc nào thế ?. Lâu rồi không gặp cháu. Xinh đẹp quá. Chúng ta không nhận ra cháu nữa rồi… ”

Cô gái có vẻ ngoài lộng lẫy, sang trọng và sắc sảo chắp tay cúi chào rất lễ phép.

         “ Cháu chào cô Wiki ! Cháu chào chú Nuth ! Cô chú khỏe không ạ ? Cháu mới bay về Bangkok sáng nay thôi ạ. ”

        “ Chúng ta vẫn khỏe. Nào lại đây ngồi đi cháu. Cháu đã ăn tối chưa ? Dùng bữa với chúng ta luôn nhé ? ”

         “ Dạ cảm ơn cô Wiki, cháu đã dùng cơm rồi ạ. Anh Kai… ”  –  Cô gái tiến tới, ngập ngừng cười.   “ Anh khỏe không ? Lâu rồi chúng ta mới gặp lại nhau.. ”

Kai tỏ vẻ bình thản, ánh mắt anh hờ hững lướt qua Cherry xinh xắn đang hồi hộp rồi nhìn đến chiếc ghế đối diện như ra hiệu.

         “ Tôi vẫn ổn. Cherry ngồi đi. ”

Cherry cười e lệ nhìn ông Nuth và bà Wiki, đang định ngồi xuống bên cạnh Kai thì bất chợt tiếng Yin reo lên.

         “ A ! Cô chủ đã về. Sao hôm nay cô về muộn thế ạ ? ”

         “ Hôm nay nhà mình có khách à Yin ? Tôi thấy có chiếc xe hơi rất lạ đang đậu ngoài sân. ”

         “ Dạ… cô cứ vào đi cô chủ. Mọi người đang dùng bữa trong đó…”  Yin có vẻ lấm lét liếc vào trong.

Thấy thái độ Yin lạ lùng, Mi bật cười định trêu cô bé thì nghe tiếng ông Nuth vọng ra.

         “ Mi ! Vào đây con ! ”

Khi Mi bước vào phòng ăn, cô vô cùng kinh ngạc khi ngôi nhà vốn đã ít người nay lại có thêm sự xuất hiện của một nhân vật mới, khiến không gian dường như đang thu hẹp lại.. Không thoải mái tí nào…

         “ Thấy khách sao không chào ? Đã về nhà trễ rồi, còn đứng thậm thụt to nhỏ với người làm. Cô có phép tắc không vậy hả ? ”   Bà Wiki vốn đã khó chịu vì sự trở về đường đột của Mi, bèn to tiếng khiển trách.

Mi giật mình nhìn bà Wiki, rồi nhìn cô gái lạ mặt, vội vã cúi chào.

        “ Dạ Mi xin lỗi. Mi chào chị. ”

Cherry mỉm cười ra vẻ kiểu cách.

         “ Không sao. Cô đây là… ”

         “ Đó là Mithawatta – em gái tôi. Mi, lại đây ! ”

Kai bất ngờ giới thiệu, hất mặt vào chiếc ghế trống bên cạnh mình mà Cherry định ngồi xuống lúc nãy. Cherry sượng mặt vì xấu hổ. Còn Mi thì lúng túng, khó xử khi thấy cô gái đó đang đứng bên cạnh anh trai cô. Làm sao cô có thể tới chiếc ghế đó ngồi được khi cô gái kia cũng định ngồi tại vị trí đấy. Mà trông cô ấy có vẻ thân quen với anh trai. Cô nên làm sao đây ? Trời ạ…

Kai thấy Mi rụt rè, không dám nhúc nhích liền bực bội lớn tiếng.

         “ Anh nói em không nghe thấy gì sao ? Anh bảo tới đây ngồi. Chỗ em đang đứng gần mẹ anh là ghế dành cho khách, em đang chiếm chỗ của cô ấy đấy. ”

Mi giật mình ngoảnh lại nhìn vị trí còn trống bên cạnh bà Wiki.

          “ Ơ dạ.. Mi xin lỗi ạ. ”

Rồi vội vàng đến vị trí quen thuộc của cô bên cạnh Kai. Cherry mím môi, đành đi tới vị trí mà Kai đã xếp đặt rõ ràng. Khi Cherry lướt ngang qua Mi, cô gái nhỏ cảm thấy có một luồng không khí lạnh đang bao vây lấy cô.  Có vẻ đáng sợ rồi đây…

Cherry mỉm cười nhìn cô gái đối diện còn rất trẻ, còn mang vẻ non nớt nhưng rất lanh lợi.

         “ Xin lỗi, Cherry mới về nước, nên không biết Mi là em gái của anh Kai. Chỉ có điều Cherry nhớ không nhầm là trước đây, anh Kai hình như là con một mà, đúng không ạ ?… ”

Mi cảm thấy cô gái này y hệt bà Wiki. Quý phái, lịch thiệp nhưng khó gần, thậm chí còn có vẻ kiêu ngạo, coi thường. Liệu có khi nào… Cherry cũng là con rơi của bà Wiki – giống như cô và ba Nuth không nhỉ ?… Ý nghĩ đó làm Mi muốn cười phá lên, nhưng may là cô kịp thời kiềm chế lại.

Bà Wiki khẽ liếc Mi rồi tiếp tục ăn. Cho nên trách nhiệm giải thích buộc phải để cho người trong cuộc. Ông Nuth đành lên tiếng.

         “ À, Mi là con gái nuôi của chú. Con bé từ Việt Nam qua. Nó vừa tròn 18 tuổi. ”

         “ Ồ, thì ra là vậy. Xa quê hương, qua ở nơi đất khách quê người như vậy, chắc Mi nhớ nhà nhiều lắm nhỉ ? ”

         “ Dạ vâng ạ…”    Mi ngượng ngập, không biết phải nói chuyện với cô gái này như thế nào. Nhưng Mi cảm thấy tốt nhất là không nên đến gần cô gái có cái tên điệu đà Cherry này. Cô lại không biết gì về chị ta nữa.

         “  Vậy sao em không ở lại Việt Nam ? Dù sao đó cũng là quê hương mình, còn có họ hàng, gia đình, người quen, bạn bè của em mà… Đúng không Mi ? ”

         “ Con bé còn nhỏ, lại mới gặp chuyện không may. Ba tôi mới đón con bé qua đây. Mi ! Ăn đi chứ ! Không thấy đói sao ? ”

Mi như một cái máy, nghe Kai nói thế lập tức cúi đầu ăn. Cherry thoáng tự ái, mím môi.

         “ Ồ ra vậy. Cherry xin lỗi. Cherry tò mò nhiều chuyện quá. Mi đừng để bụng nhé. ”

         “ Dạ không sao ạ. ”  Mi nhe răng cười. “ Chị Cherry ăn với mọi người cho vui. Mời chị. ”

         “ Được rồi, chị cảm ơn. ”

Ông Nuth đã buông nĩa muỗng xuống, uống một ngụm nước.

         “ Sao hôm nay về trễ vậy con ? ”

          “ Dạ, con ở thư viện chuẩn bị cho bài thuyết trình sắp tới ạ, thưa ba. ”

          “ Ồ, Mi đang học đại học phải không ? Giỏi quá. Em học ngành gì vậy ? ” Cherry vẫn nở nụ cười kiêu ngạo nhìn Mi.

          “ Dạ, ngành Thiết kế truyền thông ạ ”

          “ Trường nào vậy ? ”

          “ Stamford ạ. ”

          “ Ôi, trường đó rất nổi tiếng. Học phí cũng khá đắt đó Mi. ”

Mi dở khóc dở cười không biết nói sao. Cherry quả thật rất biết cách làm cho người khác bẽ mặt. Hình như ý mà chị ta muốn nói là : cô là kẻ lợi dụng, ăn bám ở gia đình này. Chắc hẳn Cherry thừa biết cô là con bé quê mùa rồi.

Kai cũng buông nĩa xuống, cười một tiếng nhếch môi.

         “ Sao em lại nói vậy ? Với kinh tế của gia đình em, tôi tưởng đó chỉ là một cái phẩy tay thôi chứ. Mà nhà tôi thì cũng như nhà em thôi. Nhưng gia đình tôi ai cũng rất thương Mi, mọi người muốn lo cho con bé ăn học đến nơi đến chốn. Để cho nó có tương lai sáng lạn, tốn một chút thì có là bao nhiêu.

          Ơ kìa Mi ! Nhìn cái gì, lo mà ăn đi. Còn lên phòng học bài. Rõ chưa ? ”

Mi thoáng mỉm cười vui vẻ, cúi mặt xuống tiếp tục dùng cơm. Cô biết Kai đang bảo vệ cô. Có anh trai giỏi giang, yêu thương em gái như này thích thật ! Yeah !!!

Cherry cứng người xấu hổ. Cô gượng gạo quay sang bà Wiki.

         “ Dạ thôi cháu xin phép mọi người, cháu về nhà ạ. ”

         “ Au, sao về sớm vậy ? Cháu cứ ở đây chơi, ngại gì chứ. Chúng ta xa lạ với nhau sao ?!. Hai đứa lâu rồi không gặp, mới đến mà đã đòi về rồi. Cô buồn đấy nhé, Cherry. ”

Mi ngạc nhiên nhìn bà Wiki. Thái độ của bà ấy đối với cô gái kia khác hẳn so với cô. Có vẻ phu nhân rất thích chị ấy. Hay là…bà ấy muốn chị Cherry xinh đẹp kia là con dâu trong gia đình hay sao… ? 

Mi mỉm cười thú vị với suy luận này trong đầu, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn lo thân phận mình bằng việc cắm cúi ăn cơm.

         “ Dạ, tối nay cháu đến thăm cô chú và anh Kai. Khi nào anh Kai rảnh, cháu hẹn anh ấy đi chơi cũng được ạ. Ngoài ra, cháu cũng rất vui khi được biết Mi. ”

         “ Thôi cũng được. Cháu nhớ phải đến nhà này chơi thường xuyên nhé. Gia đình cô ít người, ai cũng bận bịu nên không khí ngôi nhà cũng ảm đạm lắm. Thằng Kai buổi tối cũng không có việc gì. Có Cherry về làm bạn với Kai, cô rất vui. ”

         “ Dạ vậy cháu xin phép cô chú. Anh Kai, Cherry về nhé ! ”

Kai chỉ gật đầu. Bà Wiki đứng dậy tiễn Cherry. Ông Nuth nhìn hai đứa con mình, cười cười xoa đầu Mi rồi đi. Thấy mọi người đều khuất dạng, Mi mới lém lỉnh quay sang Kai.

          “ Anh trai ! Cô ấy là bạn gái anh đúng không ? ”

         “ Vớ vẩn ! ”   Kai cốc đầu Mi một cái rõ đau.   “ Lo mà ăn cho xong đi nhóc. Đừng có nhiều chuyện. ”

         “ Anh còn chối nữa hả ?. Anh với chị ấy hình như quen thân nhau lâu rồi, đúng không ạ ? Phu nhân còn có vẻ thích chị ấy lắm. Xem ra ba sắp có con dâu và chuẩn bị có cháu nội nối dõi rồi. ”   Mi cười hí hửng.

Kai lườm Mi một cái.

         “ Suy diễn hay đấy. Lấy vợ là chuyện của anh. Mẹ anh cũng không can thiệp được đâu. ”

         “  Hứ ! Biết đâu được. Chị ấy quý phái, xinh đẹp, thích anh vậy kia mà ? Chẳng lẽ anh lại không thích chị ấy ? ”

          “ Con nhỏ nhiều chuyện này ! Anh đã dặn là lên đại học rồi, em chỉ cần tập trung học thôi. Không cần phải quan tâm tới chuyện yêu đương, nhất là chuyện yêu đương của người khác. Còn nói thêm nữa là anh đánh em đấy. ”

          “ Được rồi được rồi. Em không nói nữa là được chứ gì. ”  Mi hờn dỗi  “ Nhưng mà vẫn phải nói cho anh biết, chị Cherry ấy có vẻ không thích em, giống như xem em là tình địch hay sao ấy… Anh bảo em phải làm sao ? ”

         “ Cherry không phải bạn gái anh, em không cần sợ. Nhưng anh cũng sẽ nói chuyện riêng với cô ấy. Cô ấy không làm khó dễ em nữa đâu. ”

         “ Are you sure ? ”

Cherry tinh nghịch kề sát mặt Kai. Anh nhướng mày khẳng định, mỉm cười xoa đầu cô em gái đáng yêu này.

                                                         ~**~

           “ Mời vào ! ”

          “ Dạ thưa Phó Tổng giám đốc ! Có khách ạ. ”

           “ Ai vậy ? ”    Vừa nói Kai vừa ngẩng lên – nhưng rồi ánh mắt anh trở nên tối sầm hẳn. “ Cherry ! ”

Cherry đứng đó mỉm cười ngọt ngào, cất lên một tiếng êm dịu, dễ nghe.

          “ Anh Kai ! ”

Kai im lặng vài giây, rồi bảo cô thư kí đang có vẻ tò mò đằng sau.

         “ Cô ra ngoài đi, Chom ! ”

         “ Dạ ! ”

Đợi thư kí đóng cửa xong, Kai chậm rãi bước tới.

         “ Em đến có việc gì vậy ? ”

         “ Không mời em ngồi được sao, Kai ? ”

Cherry cố tình đứng sát vào anh. Kai lập tức quay người, đi tới salon ngồi trước, làm cử chỉ mời :

         “  Em ngồi đi. ”

Cherry nở một nụ cười kiêu kì đúng như con người cô.

          “ Em muốn gặp anh. ”

          “ Có chuyện gì ? ”

          “ Chỉ là muốn gặp anh thôi mà. Em… nhớ anh lắm. Anh không nhớ em chút nào sao, Kai ?… ”     Ánh mắt Cherry trở nên nồng nàn, tha thiết.

Kai lập tức đứng dậy.

         “ Nếu không có việc gì thì em về đi. Tôi đang bận. ”

         “ Kìa anh Kai ! ” Cherry vội vàng đứng dậy theo.  “ Anh đừng lạnh nhạt với em như vậy. Chẳng phải trước đây chúng ta đã từng là… ”

          “ Là bạn bè với nhau thôi. ”  – Kai đột ngột cắt ngang –  “ Em đừng có hành động như thể chúng ta đã từng có tình cảm với nhau vậy. ”

         “ Anh Kai. Em…”

         “ Năm đó, em tự ý tuyên bố với mọi người như thế nào, em không quên chứ ? Cherry ! ”   Kai nghiêm nét mặt. Trông anh đã lạnh lùng, giờ lại càng đáng sợ hơn.

         “ Em không quên. Em cũng không bao giờ quên được anh. Suốt 8 năm trời bên Mỹ, em chưa bao giờ ngừng yêu anh. Anh hiểu không ?! Kai !! ”

Đôi mắt vị tiểu thư kiêu ngạo đã bắt đầu ướt. Kai thở dài, nhấn mạnh lần nữa.

         “ Vậy chắc em cũng không quên tính anh rõ ràng như thế nào. Thậm chí đến mức tàn nhẫn, em lại không nhớ điều đó sao ?. Chẳng lẽ em muốn bị anh sỉ nhục thậm tệ trước mặt mọi người thêm lần nữa ? ”

         “ Anh Kai. Xin đừng như vậy. Chuyện năm đó em đã biết sai rồi. Nhưng em vẫn yêu anh. Anh không thể ép em từ bỏ tình cảm với anh được. ”

Kai dùng vẻ mặt chán chường, quay đi tỏ vẻ không muốn tiếp tục nói chuyện. Như có một luồng khí nóng bốc lên đầu, Cherry bắt đầu tra hỏi :

        “ Em chắc chắn anh đã có người trong lòng nên mới liên tục từ chối em như vậy. Anh muốn em đi cũng được, nhưng anh nói cho em biết : con bé Mithawatta ở nhà anh hôm đó, nó đúng là em gái nuôi của anh không ? ”

Kai cau mày, tỏ vẻ không hài lòng :

        “ Em hỏi vậy là có ý gì ? Em nghi ngờ cả ba anh ư ? ”

        “ Em không có ý đó…” Cherry lúng túng  –  “ Em chỉ cảm thấy giữa anh và cô bé đó có gì đó không được bình thường mà thôi. ”

         “ Không được bình thường ư ? ”  Kai bật cười chế nhạo  –  “ Mi là con gái nuôi của ba anh, lẽ dĩ nhiên cũng là em gái anh. Anh và con bé hoàn toàn vô tư trong sáng. Nhưng có vẻ em mới là nhân vật bất bình thường thôi đó, Cherry. ”

       “ Em…” Cherry gân cổ lên, định nói thêm…

        “ Đủ rồi. Em có thể về được rồi đấy. Đừng tới tìm anh vì những chuyện vớ vẩn như thế này nữa. Em đã lãng phí biết bao nhiêu thời gian của anh rồi. Anh rất, rất không thích ! Em hiểu rồi chứ ? ”

Thấy Kai đã bắt đầu nóng nảy, Cherry không còn cách nào định quay lưng đi. Đột nhiên cánh cửa mở ra. Jorn có vẻ vô cùng ngạc nhiên. Hai con mắt đào hoa của anh chàng sáng lên :

        “ Ôi Cherry phải không ? Em đã về nước rồi đó ư ? Trông em xinh đẹp quá. Anh lại cứ tưởng minh tinh màn bạc nào ghé thăm chứ ? ”

Cố lấy lại vẻ bình thường, Cherry gật đầu chắp tay chào.

        “ Chào anh Jorn ! Anh khỏe không ? ”

        “ Anh vẫn khỏe. Au em định về sao ? Sao không ở lại thêm lúc nữa. Em không muốn gặp Kai lâu hơn à ? Chắc hai người có nhiều chuyện để nói mà phải không ? ”

        “ Chúng tôi đã nói xong rồi. Cô ấy đang định về. “

Kai dứt khoát không cho cơ hội để hai người phiền phức này dây dưa tới mình.

        “ Ôi vậy là tôi đến trễ rồi. Biết vậy tôi đến sớm ngay từ đầu. ”

        “ Cậu muốn đến sớm làm cái gì ? Muốn hóng chuyện của tôi phải không ? ”

         “ Ui làm gì mà dữ vậy ? Dù sao thì tôi đã hóng được gì đâu. ”

         “ Dạ thôi được rồi ạ. Em xin phép về đây ạ. ”

Cherry cúi đầu đi thẳng một mạch. Jorn hiếu kì dõi theo. Rồi hí hửng quay lại nhìn Kai.

          “ Này, cậu đã nặng lời với em Cherry đấy à ? ”

          “ Liên quan gì đến cậu ? ”

          “ Sao không ? Tôi chơi với cậu bao nhiêu lâu nay. Năm đó cả trường ai cũng biết Cherry thích cậu vô cùng. Thích lắm lắm lắm luôn đấy. ”  – Jorn dài giọng làm bộ dáng cường điệu  –  “ Chắc cậu lại mới từ chối em ấy nữa chứ gì.. Haizzz… Tội nghiệp Cherry. Sau bao nhiêu năm xa cách, cô ấy vẫn không thể có được cậu. ”

Kai nhếch môi cười khẩy.

         “ Cậu có vẻ nhanh nhạy những chuyện này nhỉ ?.  Để tối nay tôi nói với Mi là cậu có tính tọc mạch như đàn bà. ”

         “ Ey Ey ! Cậu đừng có chơi xấu tôi chứ. Là bạn thân của cậu, tôi hỏi thật : cậu không thích Cherry ở điểm nào ? Cô ấy xinh đẹp, con nhà giàu, lại chung tình hết sức với cậu. Vậy mà cậu thực sự chưa bao giờ rung động trước tấm chân tình đáng thương đó sao ? ”

         “ Nếu là cậu, cậu có rung động không ? ”  Kai không trả lời mà hỏi ngược lại.

         “ Ờ, thực ra thì… nếu chỉ xét vẻ bề ngoài không thôi thì em Cherry ấy cũng là mẫu người tôi thích. Nhưng khi hai chúng ta gặp em ấy lần đầu tiên ở trường, tôi đã biết là em ấy thích cậu rồi. Vậy nên thôi, tôi từ bỏ ý định cưa cẩm luôn. ”

         “ Cậu có thể rung động trước cái đẹp bên ngoài, còn tôi thì không – đó là câu trả lời cho câu hỏi ban nãy của cậu. ”

          “ Hừ biết rồi biết rồi ! Nhưng kể ra cũng lạ. Cậu còn đẹp trai hơn cả tôi. Thế mà tôi chưa thấy cậu để ý đến bất kì ai. Không lẽ… cậu… cậu…”

Jorn giả bộ trợn to mắt, ôm ngực tỏ vẻ hoảng hốt –  “ Cậu là gay ??!!!. Trời ơi. Đừng nói là bao nhiêu năm nay cậu không yêu ai là vì cậu lỡ có tình cảm với tôi nha. ”

Kai lập tức cầm tập hồ sơ đập thẳng vào người Jorn.

         “ Điên !!! Ăn nói vớ vẩn. Còn đứng đó luyên thuyên là tôi đuổi cổ cậu về đấy. Để yên cho tôi còn làm việc. ”

         “ Tôi hỏi thật mà. Mà không chỉ có mình tôi, cả công ty cậu đều cùng suy nghĩ như tôi đấy. ”

          “ Tôi yêu ai hay không yêu ai là việc của tôi. Cậu hay đến văn phòng tôi, nếu có nghe được ai xì xào về chuyện này thì phiền cậu nói với họ là tôi sẽ đuổi việc ngay lập tức với những ai không chú tâm làm việc mà lại tọc mạch chuyện riêng tư của sếp. Rõ chưa ? ”

         “ Rồi rồi. Có ông chủ như cậu sợ quá đi mất. ”

~**~

            “ Mi ! ”

Kai trông thấy cô từ đằng xa, mỉm cười vẫy tay. Mi cười tít mắt chạy tới.

           “ Anh đợi em lâu không ? ”

           “ Không đâu. Lên xe đi. ”

           “ Mi ơi, ai vậy ? ”

Có hai cô gái đi đằng sau Mi, nháy mắt tủm tỉm cười.

           “ Chào anh ạ ! ”    “ Chào anh ạ ! ”

Kai gật đầu chào. Mi quay lại tự hào giới thiệu.

          “ Anh trai tớ đấy. ”

          “ Có phải là anh trai ở chung nhà mà cậu từng nhắc đến phải không ? Ôi đẹp trai quá. ”

          “ Đẹp trai quá đi ! Sao cậu không bảo anh ấy đến trường đón cậu thường xuyên hơn. Nếu bọn tớ hôm nay không đi về cùng với cậu, thì chắc bọn tớ không được gặp anh ấy rồi. ”

Kai cố nén cười. Mi cũng đập vào vai hai cô bạn.

          “ Đừng đùa nữa. Anh tớ bận việc. Đâu phải lúc nào cũng đến đón tớ được. Thôi tớ với anh tớ về đây. Bye bye ! ”

Mi vẫy tay rồi mà hai cô gái đi ngang qua vẫn còn lén quay lại nhìn Kai, khúc khích cười.

Đợi Mi thắt dây an toàn xong xuôi, Kai dịu dàng hỏi :

         “ Giờ em muốn ăn gì ? Anh đưa em đi ăn. ”

         “ Thôi ạ. Anh đến một quán trà sữa cho em mua đồ uống rồi đến công ty luôn ạ. Em không muốn làm mất thời gian của anh đâu. ”

         “ Đúng là trẻ con. Cứ ghiền mấy món vô bổ đó. Được rồi. Đi nào. ”

~**~

Trụ sở tập đoàn truyền thông Rangist.

Mi vừa đi vừa uống trà sữa, vẻ mặt vô cùng thích thú mãn nguyện. Kai nhìn cô rồi lắc đầu cười.

         “ Anh trai. Anh không thích trà sữa thật à ?. Ngon lắm đó. ”

         “ Anh có trẻ lại bằng tuổi em, anh cũng không thích đâu. ”

         “ Anh không uống thì phí mất cả thanh xuân. ” Mi bĩu môi.

         “ Vớ vẩn quá đó nhóc. ”

Các nhân viên gặp Kai đều cúi đầu chào kính cẩn, làm Mi cảm thấy được thơm lây. Dù cho họ có tò mò về sự xuất hiện của cô bên cạnh anh, thì cô vẫn không để ý bởi sự hãnh diện đang lan tràn trên khuôn mặt rạng rỡ của cô rồi.

          “ Phó Tổng giám đốc. Có cô gái lần trước đến tìm anh đang chờ anh ở trong đó ạ. ”

Kai nhíu mày. Còn Mi mắt chữ A, miệng chữ O ngạc nhiên nhìn Kai.

         “ Thế mà anh bảo với em là anh chưa muốn yêu ai cơ đấy. Hôm nay lại còn có con gái tới tìm tận cửa rồi. ”

          “ Đừng có suy diễn linh tinh. Vào. ”

Kai xách Mi cứ thế mở cửa đi vào. Thư kí Chom vẫn đứng nguyên tại chỗ nhìn theo mà cảm thấy rùng mình. “ Ôi. Có hai cô gái ở cùng với một chàng trai. Liệu có nổ ra chiến tranh không đây ? ”

Cherry đang ngồi trên ghế làm việc của Kai rất thoải mái tự nhiên. Thoáng thấy Kai bước vào, cô thả xuống tạp chí đang đọc dở, vui mừng đứng dậy. Nhưng chưa kịp nói thì sượng lại vì đang đứng bên cạnh Kai chính là Mi – “ đối thủ ” trong thâm tâm của cô.

          “ Anh Kai… sao Mi lại ở đây ? ”   Cherry ngập ngừng hỏi.

          “ Em gái tôi sau này sẽ làm việc ở đây. Với lại nó cũng là người nhà Rangist. Chẳng lẽ con bé lại không được đến đây sao ? ”   Kai nghiêm nghị hỏi.

          “ Em…”

          “ Ngược lại, chính tôi mới phải hỏi em câu đó đấy Cherry ! Em không phải bạn tôi, cũng không phải nhân viên của công ty hay là người của đối tác làm ăn với công ty. Sao em lại cứ thích chạy đến đây vậy ? Còn nữa ! ”   – giọng nói của Kai càng lúc càng đanh thép –  “ Ai cho phép em tự tiện ngồi vào bàn làm việc của tôi vậy hả ??! ”

Mắt Kai long lên sự giận dữ. Cherry luống cuống bước ra khỏi bàn, cô tới gần Kai, vội nắm lấy tay anh sợ hãi.

          “ Cherry xin lỗi. Cherry không cố ý. Anh Kai…”

          “ Nếu như những tài liệu quan trọng của công ty chúng tôi bị lộ ra bên ngoài, em sẽ là người đầu tiên bị nghi ngờ đó Cherry. Lần sau đừng tự tiện vào phòng làm việc của tôi khi không có tôi ở đây. Cô rõ chưa ?!!! ”   Kai cắt ngang lời Cherry một cách lạnh lùng.

         “ Em… Em biết rồi. Em xin lỗi. Lần sau em sẽ không dám làm vậy nữa đâu. Anh Kai… Anh đừng giận Cherry nha. ”

Cherry sợ Kai giận đến mức nước mắt ngắn dài. Mi cảm thấy tội nghiệp, bèn lay nhẹ cánh tay Kai.

          “ Anh trai. Đừng mắng chị ấy nữa. Chị ấy khóc rồi kia kìa. ”

Kai nhìn Mi, thở dài hạ giọng xuống.

          “ Được rồi, Cherry tìm tôi có việc gì không ? ”

Cherry như được ân xá vội tươi tỉnh trở lại. Cô nói hết sức nhẹ nhàng, dễ thương.

           “ Em chỉ muốn rủ anh đi ăn một chút gì đó. Anh làm việc cả ngày, nhất định cũng mệt mỏi rồi. ”

Kai trở lại bàn làm việc, mở tài liệu.

          “ Xin lỗi Cherry. Tôi còn phải làm việc. Để dịp khác Cherry nhé. ”

          “ Nhưng anh vừa mới đi chơi với Mi về cơ mà. ”   Cherry mím môi đầy ghen tị nhìn cô gái nhỏ đang lóng ngóng vẻ khó xử.

Kai gập hồ sơ “ cạch ” một tiếng khá mạnh, biểu hiện cực kỳ không hài lòng.

          “ Hai anh em tôi đi đâu làm gì Cherry cũng biết hết sao ? Nếu em rảnh rỗi đến mức quan tâm cuộc sống riêng của những người khác, em nên về nhà và dành thời gian cho cuộc sống của mình đi. Em đi du học về cũng phải giúp ba em trong công việc chứ. ”

         “ Anh…”

Cherry uất ức, những ngón tay bấm mạnh vào lòng bàn tay. Mi lém nhìn trộm Cherry rồi tiến đến bàn làm việc của Kai, nhẹ nhàng khuyên :

          “ Anh trai. Anh đi ăn với chị ấy đi. Việc để ngày mai làm cũng được. Em về trước nhé. ”

         “ Đừng có vớ vẩn nữa Mi. ”   Kai khó chịu gắt lên “ Cherry ! Đây là lần cuối cùng tôi nói rõ với em : Mi là em gái tôi, còn em – em cũng không phải là bạn gái của tôi. Em không có quyền tra khảo tôi đi đâu với Mi, làm gì. Càng không có tư cách ghét em gái tôi, có hiểu không ?. Con bé nó không làm gì em cả. Đừng đứng ở đây sinh sự nữa. Em về đi. ”

Cherry run run như cố kìm nén, quay phắt sang nhìn Mi một cách oán giận rồi xách túi bỏ đi. Mi nhìn theo thở dài, quay lại trách Kai.

         “ Anh cứ đi ăn với chị ấy rồi nhẹ nhàng giải thích cũng được. Sao lại to tiếng với chị ấy như thế ? Lại còn trước mặt em. Chị ấy sẽ càng ghét em hơn đó. ”

Kai nhíu mày hỏi ngược lại.

         “ Chẳng lẽ việc cô ta thích hay ghét em lại ảnh hưởng tới em vậy sao ? ”

Mi ỉu xìu.   “ Không phải. Chỉ là em thấy chị ấy thích anh, lại còn thân thiết với nhà chúng ta. Nên em cũng muốn được làm thân với chị ấy. Thêm bạn bớt thù không tốt hơn sao, anh trai ? ”

         “ Em đi mà nói với Cherry ấy. Cô ta không có nghĩ như em đâu. Vả lại, đừng quá quan tâm việc người khác nghĩ sao về mình, hiểu không nhóc ? ”

         “ Nhưng chị ấy thích anh nhiều như thế mà, anh không thương chị ấy sao ? ”

         “ Trời ơi nhóc ơi !! ”  – Kai đã bắt đầu mất kiên nhẫn –   “ Người ta thích mình đâu có nghĩa là mình phải thích lại người ta. Thế em có thích thằng Jorn không ? ”

          “ Ơ ?! ”   – Mi đỏ mặt   –  “ Sao tự dưng lại lôi anh Jorn vào đây ? ”

          “ Trả lời anh đi đã. ”

Kai nghiêm nghị nhìn Mi. Khiến Mi phải trả lời thật thà như một đứa học trò nhỏ trả lời thầy giáo.  Cô gãi gãi đầu.

          “ Thì không có. Em không thích anh ấy theo kiểu nam nữ. Em chỉ quý mến như một người anh trai thôi. ”

          “ Thế thì tốt. ”     Kai tỏ vẻ hài lòng, cúi xuống tập hồ sơ với nụ cười vô thức trên môi.

Mi thấy khó hiểu liền hỏi.

          “ Sao anh cười vậy ạ ? ”

Kai giật mình, tỏ vẻ không có gì.

         “ Không có gì. Anh cười việc khác thôi. Ngồi ở salon xem tạp chí đi. Đợi anh xử lý tài liệu này một lát. ”

         “ Dạ.”

Thấy Mi ngoan ngoãn vừa uống trà sữa vừa đọc tạp chí, khuôn mặt Kai tràn đầy dịu dàng âu yếm – mà có thể ngay chính anh còn không nhận ra. Chợt anh lắc đầu như cố xua đi nhắc nhở.  “ Mày đang nghĩ gì vậy Kai ? Mi là em gái của mày đấy… ”

PHƯƠNG THỤ

One thought on “Ngược lối ở Băng Cốc ( tt )

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *