Ngược lối ở Băng Cốc ( tt )

CHƯƠNG 8 :         CÓ MỘT THỨ GỌI LÀ NIỀM TIN ( 1 )

Ba ngày sau, tại nhà riêng của luật sư Met.

Ông Nuth đỡ vị luật sư ngồi dậy, đưa một ly nước rồi hỏi han với vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt :

         “ Thật là… tôi đi công tác về biết cậu đang ốm nặng. Tôi thật sự rất lo đấy. Lúc tôi đi cậu mới chỉ bị cảm thông thường. Sao giờ lại trở nặng hơn như thế hả ? ”

Ông Met thở dài, cười áy náy :

         “ Lớn tuổi rồi. Đâu có còn như thanh niên mới lớn nữa mà có thể khỏe như voi như hổ được hả anh ? ”

          “ Thế cậu không đi khám bác sĩ thật sao ? Cậu ở có một mình thế này, tôi không yên tâm. ”

          “ Tôi không sao thật mà, anh đừng quá lo. Hai, ba ngày nữa là tôi khỏe rồi. Chắc chắn. ”

          “ Thế thì tốt. Cứ nghỉ ngơi cho khỏe hẳn đi đã nhé. Công việc ở công ty không cần phải lo đâu.

             À mà này, tài liệu tôi giao cho cậu trước khi đi công tác cậu đã làm chưa ? Lúc ấy tôi nghĩ cậu bị ốm nhẹ thôi, không ngờ cậu phải nằm liệt giường như thế này. Lỗi của tôi. Nếu chưa thì để tôi giao cho người khác làm. Không sao đâu. ”

          “ Dĩ nhiên là tôi đã làm xong nó lâu rồi, thưa ông chủ. Bệnh thì bệnh, nhưng tôi vẫn phải làm để sống nữa chứ. Tôi biết ngày mai có cuộc họp quan trọng không thể không có nó. Chủ tịch không cần phải giao cho người khác nữa đâu ạ. ”

          “ Haha ”    Ông Nuth bật cười  –  “ Cậu đúng là bùa hộ mệnh của tôi. Vậy cậu để nó ở đâu ? Tôi đi lấy cho. Cậu cứ nằm nghỉ ngơi đi. ”

          “ Tôi để nó ở trên bàn làm việc của tôi ở trong phòng ấy. Bên cạnh đèn bàn. Nó nằm gọn gàng và kín đáo dưới sổ ghi chú. Chủ tịch cứ tự nhiên nhé. ” 

Ông Nuth gật đầu cười, vỗ vai luật sư Met rồi tiến đến phòng làm việc. Luật sư Met mệt mỏi nằm xuống. Ông cảm thấy hơi nhức đầu một chút. Ông vỗ tay lên trán cho đỡ đau, khép mắt lại định tiến vào giấc ngủ.

Đột nhiên ông sực nhớ ra, mở to mắt hốt hoảng bật dậy.

         “ Chết rồi. Trong đó có…”

Đoạn ông ta liền vội vàng xuống giường. Vốn dĩ ông đang đau đầu khủng khiếp, nay vì nỗi sợ ngày một dâng lên trong lòng nên đầu óc lại càng thêm choáng váng. Ông loạng choạng đi đến phòng làm việc. Dù khá mệt, nhưng luật sư Met cố gắng bước đi nhanh nhất có thể, sợ rằng sẽ không kịp mất.

Ngay lúc đó, chủ tịch Nuth đã tìm thấy tập tài liệu mà ông Met đã xử lý xong. Nhìn lướt qua, ông Nuth tỏ vẻ hài lòng. Đang định đi ra thì bất chợt một cơn gió thổi nhẹ làm rơi xuống hai tờ giấy lạ. Vốn dĩ ông định nhặt lên để lại ngay ngắn trên bàn, thì lại bị tiêu đề nổi bật ở tờ giấy đầu tiên thu hút. Ông run rẩy đọc lướt qua thì nghe tiếng luật sư Met hốt hoảng kêu lên – tựa như một hồi chuông cảnh báo hoang mang đang lan tràn trong lòng ông.

         “ Anh Nuth !!! Anh đang làm gì vậy ?!!! ”

Ông Nuth từ từ ngẩng đầu lên, nhìn vị luật sư thân thiết bao lâu nay bằng một ánh mắt rất kì lạ. Ông Met điếng người, vội bước tới giật lại tờ giấy trên tay ông Nuth, tỏ vẻ tức giận nhưng không che giấu được hoảng sợ.

         “ Anh lấy tài liệu rồi đúng không ? Anh về đi, tôi cần được nghỉ ngơi. Hẹn gặp anh ngày mai ở công ty. ”

Ông Nuth im lặng, nhìn đăm đăm vị luật sư rồi cất tiếng.

          “ Ngày mai, cậu không cần đến công ty. Cứ nghỉ ngơi cho khỏe. Buổi chiều sau khi họp xong, tôi sẽ chờ cậu ở nhà tôi để giải thích về nội dung của hai tờ giấy trên tay cậu. Tạm biệt. ”

Ông Nuth không còn nở một nụ cười thân tình như mọi khi mà chỉ đi thẳng một mạch. Luật sư Met nhìn theo không biết đang nghĩ gì. Rồi ông nhìn lại vật đang cầm trên tay – miệng mím chặt vò nát mảnh giấy với ánh mắt ngập tràn lửa giận.

~**~

Về đến nhà, ông Nuth đờ đẫn bước lên từng bậc cầu thang. Nhưng bàn chân ông sau khi từ nhà luật sư Met trở về càng lúc càng nặng trĩu. Ông chỉ mới bước được vài bước, đã tựa lưng vào tường buồn bã.

Đúng lúc đó, Mi và Kai từ trên tầng bước xuống. Thấy ông, Mi vui mừng ríu rít vội chạy lại ôm cánh tay ông như mọi lần.

         “ Ba !!! Ba đi công tác về rồi ạ ?! Ba đi lâu quá, con nhớ ba lắm lắm luôn. Anh Kai dạo này rất vất vả đó ba. ”     Mi quay sang Kai nháy mắt trêu cười.

Kai cũng cười theo, rồi nhìn ông Nuth định mở lời quan tâm. Nhưng anh cảm thấy ba mình có vẻ gì đó rất kì lạ.

         “ Ba !! Ba sao vậy ?!! Ba không khỏe sao ba ?! ”

Mi cũng hoang mang nhìn ông, cô sợ hãi lay cánh tay ông mạnh hơn.

         “ Ba !! Ba làm sao vậy ba ?!! Đừng làm con sợ…”

Ông Nuth giật mình định thần lại. Nhìn thấy Mi đang đứng kề cạnh mình, ông không cười âu yếm như mọi khi mà hất tay Mi ra, lạnh nhạt đáp :

         “ Ta không sao, hai đứa đừng lo !! Ta lên phòng nghỉ một lát là khỏe lại thôi. Đừng làm phiền. ”

Lần đầu tiên, Mi bị ba đối xử như vậy khiến cô hoàn toàn bất ngờ. Cô và Kai đứng sững nhìn theo. Hình như ba đã xảy ra chuyện gì đó – không giống với ông thường ngày. Chưa bao giờ ba tỏ thái độ lạnh lùng với Mi như vậy. Dù cho công việc căng thẳng mệt mỏi bao nhiêu, hay Mi phạm phải lỗi gì, ông ấy chưa bao giờ hờ hững lạnh nhạt với con bé dù chỉ là một phút. Ba lúc nào cũng nhìn Mi với ánh mắt đầy thương yêu, bao dung và ấm áp – thậm chí còn có chút áy náy, hối hận. Thậm chí ông còn thiên vị cô em gái non nớt, đáng yêu này.

Vậy mà bây giờ ông lại khác xa một trời một vực so với trước khi đi công tác.  Cần phải làm rõ điều này mới được, không thể để Mi buồn và thấy tủi thân. Anh thở dài xoa đầu cô bé rồi đi theo ông Nuth. Vào tới phòng của ông, Kai khép cửa lại rồi hỏi :

         “ Ba sao vậy ạ  ? Sao ba lại tỏ vẻ lạnh nhạt với Mi như thế ? Con bé nó phạm lỗi gì sao ba ? ”

Ông Nuth quay lưng lại, không đáp. Nhưng Kai cũng không nôn nóng thúc ép. Anh vẫn kiên trì đứng đó chờ đợi câu trả lời.

Mãi một lúc sau ông mới lên tiếng :

         “ Có lẽ… ba bị lừa rồi. ”

Đôi mày của Kai càng cau lại khó hiểu. Anh sợ mình nghe nhầm nên hỏi lại lần nữa :

         “ Ba nói gì vậy ?! Con nghe không rõ. Cái gì mà lừa ạ ?! Ai lừa ba ??! ”

Ông Nuth thở dài một tiếng, lắc đầu rồi quay lại nói.

         “ Ngày mai ba sẽ làm sáng tỏ mọi chuyện. Rồi ba sẽ nói cho con biết. ”

Kai vẫn không yên lòng. Anh không đi mà bước tới gần ông hơn.

         “ Rốt cuộc là có chuyện gì vậy ạ ?!! Con nhất định sẽ thay ba giải quyết mà. Ba nói cho con biết đi. Bây giờ Mi nó đang buồn lắm đó ba. ”

         “ Con hỏi con bé giúp ba – ngày mai nó có tiết học buổi chiều không ? Nếu không, ba muốn nó có mặt ở nhà vào chiều mai. Giờ con đi ra đi. Ba muốn được nghỉ ngơi. ”

Kai nhìn ông Nuth một lần nữa rồi miễn cưỡng gật đầu. Khép cửa phòng lại, anh vẫn nhìn vào bên trong với vẻ lo lắng không cách gì giải đáp được.  “ Rốt cuộc là ba gặp phải chuyện gì cơ chứ ?!!… Sao lại liên quan đến Mi ?…Con bé có vẻ không biết gì cả mà. ”

~**~

Ngày hôm sau, trời đổ mưa tầm tã. Thái Lan đang vào mùa khô nên thời tiết như thế này quả thật khá hiếm, khiến con người ta cảm thấy có phần mất đi sự vui tươi hào hứng.

Tại văn phòng làm việc Phó tổng giám đốc Rangist.

           “ Uôi !! Trời mưa khiếp thật. Ướt hết cả rồi !!! ”

Jorn chạy ào vào văn phòng của Kai, khiến anh giật mình ngẩng lên, thể hiện sự không vui.

           “ Này, văn phòng cậu không trang bị một cái quạt máy hả ? Tôi ướt hết người rồi. Nếu không có gió thì sao khô quần áo được đây. ”

Jorn thấy Kai trợn mắt nhìn mình, anh thản nhiên giũ sạch nước trên tay áo.

Kai gật đầu tỏ vẻ đồng tình.

          “ Mai tôi sẽ làm như lời cậu. Bây giờ để tôi giảm nhiệt độ máy điều hòa thấp hơn nữa để hong khô người cậu luôn nhé. ”

           “ Điên à ?!!!! ”  Jorn trợn mắt gắt lên  – “ Tôi mới dầm mưa đấy nhé. Cậu muốn tôi chết cóng hả ? Ác quá đi mất. ”

Kai cúi xuống nhìn tài liệu và thản nhiên đá Jorn không thương tiếc.

          “ Cậu đang làm bẩn văn phòng tôi đấy. Còn than thở một câu nào nữa tôi đá cậu ra khỏi đây. Vậy nhé. ”

          “ Thật là… Được, được rồi. Tôi không ý kiến gì thêm nữa đâu. Được chưa ? Không hiểu tại sao tôi lại có người bạn sắt đá, máu lạnh như cậu cơ chứ.. ”

Jorn vùng vằng một lát rồi như nghĩ ra điều gì đó, anh lại cười hí hửng.

          “ Này. Trời mưa lạnh thế này, chúng ta đi ăn lẩu đi.  Rủ em Mi nhé. Không thì tổ chức tiệc lẩu tại nhà cậu đi. Ban nãy tôi có Line cho em Cherry rồi. ”

Kai nghe xong, lập tức đặt cây bút  “ cạch ” xuống bàn một tiếng khá mạnh. Anh hất hàm hỏi :

         “ Này. Cậu đang tán tỉnh cả Cherry nữa đấy à ?! Dạo này tôi thấy cậu cứ hay đi với Cherry đấy. Nếu vậy cậu buông tha cho em gái tôi đi. Cảm ơn. ”

Jorn giật nảy người, trợn mắt vội vàng đính chính :

          “ Ey ey, không có đâu nha. Tôi chỉ cảm thấy tội nghiệp Cherry vì bị cậu phũ phàng mà thôi. Với lại tôi cũng muốn giúp Mi thân thiết với Cherry hơn. Còn trái tim tôi, nó vẫn chỉ chung thủy với một mình em Mi và không – bao – giờ – thay – đổi.  Nhé ?!! Cậu đừng có mà vu khống tôi trước mặt em Mi đấy. ”

Kai phì cười, lắc đầu rồi tiếp tục nhìn vào tài liệu.

           “ Chiều nay chắc không được rồi. Ba tôi đang ở nhà, hình như có việc gì đó nghiêm trọng phải giải quyết. Nên tôi và Mi không đi với cậu đâu. Tôi thấy ba tôi lạ lắm. Sao tôi cứ có cảm giác… có chuyện chẳng lành xảy ra với ba tôi, với gia đình này… ”

          “ Đừng nói gở vậy chứ. Chú Nuth đi công tác về rồi sao ? Mà ba cậu lạ là lạ làm sao ? Cậu nói rõ hơn đi. ”

          “ Tôi không thể nói cho cậu bây giờ được. Vì chính tôi còn không thể hiểu tường tận. Đành đợi ba tôi giải quyết xong thì tất cả sự việc sẽ rõ. ”

           “ Ồ ! Thế thì chắc mọi việc giải quyết xong rồi đấy. Cũng ba giờ chiều rồi còn gì. Chú Nuth giỏi thế cơ mà. Như vậy đi, tôi sẽ nói Cherry tới nhà cậu. Chúng ta ăn mừng luôn. ”

Kai nhăn mặt, liếc Jorn vẻ ngán ngẩm. Viết được một lúc, anh đột nhiên đứng bật dậy lo lắng khiến Jorn giật bắn cả người.

          “ Mi giờ này có lẽ cũng đã về đến nhà rồi. Ba tôi có dặn Mi là ba giờ chiều nay phải về nhà. Không hiểu sao tôi lo cho ba và con bé quá. Tôi về đây. ”

Vừa mới dứt câu, Kai nhanh chóng sắp xếp lại giấy tờ rồi lấy áo khoác vội vã bỏ đi. Jorn ngớ người nhìn theo.

           “ Này !! Đợi tôi với. Sao cậu gấp gáp thế hả ? ”

 ~**~


Mi từ trạm xe buýt chạy bộ về. Đã đúng ba giờ rồi, cô không dám trái lời ba dặn nên cố gắng lội mưa nhanh nhất có thể. Đang gần đến cổng lớn,  bỗng dưng một xe ô tô màu đen xám từ trong lao ra. May mà Mi tránh kịp. Có vẻ chủ nhân chiếc xe rất vội vã, suýt nữa là bắn tung tóe nước bẩn trên đường lên đồng phục của Mi rồi.

Mi lắc đầu bực mình, cô vốn dĩ không để ý đến chiếc xe đó, nhưng rồi một vài hình ảnh thoáng qua làm cô chợt nhận ra chiếc xe đó rất quen. Hình như cô đã thấy nó ở đâu rồi… Cô quay lại nhìn kĩ một lần nữa, nhưng màn mưa trắng xóa mịt mù làm cho cô không nhìn thấy được gì cả, chỉ thấy bóng dáng chiếc xe dần mất hút…

Vào đến nhà, vừa giũ nước từ cặp và áo, váy của mình thì Mi lại phát hiện ngôi nhà yên tĩnh đến lạ. Cô lên tiếng gọi Yin, nhưng chẳng có Yin đáp lại. Gọi bác Yai cũng thế.  “ Lạ thật ! Mọi người đi đâu hết rồi ?…”

Cô quay ra, thấy chiếc xe của ông Nuth vẫn đậu ngoài sân. “ May quá ! Đúng là ba có ở nhà. ”. Nhớ đến ông Nuth, cô vui mừng chạy lên tầng đến phòng của ông.  Cô định hỏi ông có phải đang giận điều gì ở cô hay không, rồi cô sẽ cố gắng làm cho ông vui bằng cách nấu một vài món Việt Nam mà ông thích.

Mi háo hức đến phòng chủ tịch Nuth, vừa mở cửa vừa gọi ông với sự tinh nghịch dễ thương :

          “ Ba ơi ! Con gái của ba đã về rồi đây !… ”

Câu nói vừa mới kịp thốt ra khỏi môi, thì Mi như hóa đá. Trước mắt cô là cảnh tượng kinh hoàng mà suốt đời này cô không bao giờ quên. Ông Nuth nằm bất động dưới đất, vẻ mặt đau đớn thở gấp. Gần đó là bà Wiki đang nằm trên vũng máu, mắt trợn ngược rất đáng sợ.

          “ A…A..AAAAAA !! ”  Mi hoảng sợ té ngồi trên sàn, lùi lại vài bước. Khi nhìn thấy ba đang nằm kia, cô như cố nén nỗi sợ, vùng dậy chạy vào. Nhưng những bước chân cũng hết sức run rẩy, loạng choạng. Cô ngã ngồi xuống gần ông, cố dùng hết sức lay ba mình. Cô không có cảm giác từ đôi tay của mình nữa, cô không điều khiển được nó, giống như không còn sức lực.

          “ Ba… Ba ơi . Ba tỉnh lại đi !!! ”  Mi chỉ còn cố dồn sức vào giọng nói, cô gào thảm thiết với hi vọng ba Nuth sẽ nghe thấy cô mà tỉnh lại –  “ Ba mở mắt nhìn con đi !! Ba dậy đi ba ơi !! Người… người đâu rồi ?… Cứu với !!! Cứu ba tôi với…!!!! ”

Mi khóc lay ông Nuth mãi nhưng vẫn không được. Chợt sực nhớ đến bà Wiki, Mi lại bò tới bên bà. Người bà ấy nhiều máu quá. Một mùi máu tanh rất nồng xộc thẳng lên mũi khiến Mi choáng váng. Màu đỏ của máu đang lan tràn trước mắt cô. Mi cảm giác chóng mặt, run rấy đến mức cô phải nhắm mắt, nín thở một lúc , lắc đầu thật mạnh rồi lại nâng đầu và vai bà ấy.

          “ Phu nhân ..Phu nhân !! Phu nhân tỉnh lại đi. Đừng làm con sợ. Phu nhân làm sao thế này ? Sao hai người lại… ”

Đôi mắt bà Wiki hình như linh động một chút. Vị phu nhân cố gắng nói gì đó nhưng cô nghe không rõ. Tâm trạng Mi lúc này đang hoảng loạn cực độ, nhưng Mi vẫn cúi xuống gần hơn.

          “ Phu nhân… phu nhân… Người nói gì vậy ?…. Người cố gắng lên. Con phải làm gì bây giờ ?…”

Chợt Phu nhân mở to mắt, cố hết sức nắm tay Mi và nói từng chữ :

          “ Kai… Đừng… đừng để ai.. làm hại nó… Phải… nhất định…phải bảo vệ… Kai…!!! ”

Nói xong, bà ấy gục sang một bên, tay buông thõng.

Mi điếng người hét lên.

         “ Không !!! Phu nhân, người tỉnh lại đi !!! Đừng mà.. Ba ơi !!! Ba !!! Phu nhân !!! Hai người tỉnh lại đi !!! ”

          “ Ôi không !!! Ba !!!!! Mẹ !!!!  ”

Kai và Jorn chết sững ở cửa phòng, Mi đang ngồi cạnh ba, ôm mẹ. Hai người đều bất động thê thảm giống như đã chết. Áo của Mi, bàn tay của cô bé dính đầy máu. Kai loạng choạng chạy vào.

           “ Ba !!! Mẹ !!! Hai người sao lại thế này ?!!! Ba ơi !!! Mẹ ơi !!! Có nghe con gọi không ???….”

Jorn vẫn là người tỉnh táo nhất trong lúc này. Anh vội vàng nói với Kai.

          “ Kai ! Kai ! Đưa cô chú đi cấp cứu đã !!! Nhanh lên kẻo không kịp !!! ”

Đoạn anh vội vàng lấy điện thoại bấm gọi cấp cứu khẩn cấp. Nhưng đến bàn tay Jorn cũng run run.

Kai như sực tỉnh, vội vàng kêu lên.

          “ Bác Yai !!! Bác Yai đâu rồi !!! Yin !!! Yin !!! Người đâu !!! ”

Quản gia Yai vội vàng chạy lên, thấy cảnh tượng trước mắt liền hét thất thanh :

          “ Á !!! Cậu chủ !!! Ông chủ ơi !!! Trời ơi !!! Bà chủ !!!…”

Jorn gấp gáp nói.

          “ Để tôi bế mẹ cậu ! Cậu với bác Yai đỡ ba cậu đi. Nhanh lên !! ”

Kai đẩy Mi qua một bên, không còn tâm trí nào để ý tới cô bé nữa. Mi vẫn ngồi đó, đờ đẫn nhìn mọi người hối hả chạy đi.

Mọi người đang kêu gào tán loạn ở dưới. Yin chạy vào thấy Mi đang ngồi đó, mắt mở to nhìn vào hư không, gương mặt tái mét như sắp ngất đi rồi. Người cô bê bết máu trông thật ghê rợn.

          “ Cô chủ…Trời ơi cô chủ !!! Cô chủ sao thế này ?!! Sao máu nhiều thế này ?!! Cô có làm sao không ?!!… Cô trả lời em đi cô chủ !!! Đừng làm Yin sợ mà !!!…”

Yin lay gọi mãi, Mi vẫn không trả lời. Sau một hồi, Mi sực tỉnh lại. Những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống dồn dập. Cô lắp bắp.

         “ Ba tôi.. Ba tôi.. Phu nhân nữa… Họ…”

         “ Cậu Kai và cậu Jorn đưa họ đi cấp cứu rồi. Sẽ không sao đâu cô chủ. Cô chủ đừng khóc. ” Yin mếu máo, cô bé cố gắng đỡ Mi đứng dậy, nhưng Mi không nhấc chân lên nổi.

         “ Mi !! Chuyện gì đã xảy ra vậy ?!! Cô đã làm gì chú Nuth và phu nhân ?!!! ”

Tiếng Cherry ré lên. Mi không còn hơi sức nào để trả lời cô ta. Cherry lập tức nhào tới tát một bạt tai vào gò má của Mi.

          “ Ối ! Cô Cherry !! Cô làm gì vậy ạ ??!! Cô đừng đánh cô chủ. ”

Yin hốt hoảng ngăn cản Cherry.

          “ Mi !!! Con bé này. Cô đã làm gì ba nuôi của cô và Phu nhân hả ?!!! Đồ giết người !!! ”

          “ Cô Cherry ! Cô dừng lại đi ạ !! Đừng nói như thế ạ ! Cô chủ Yin không có làm vậy đâu…. ”

Cherry dừng lại thở hổn hển, rồi gằn một tiếng.

          “ Tôi sẽ báo cảnh sát bắt cô !!! Cứ chờ đấy. Cô sẽ không được yên thân đâu !! ”

Đoạn cô ta giẫm giày cao gót thật mạnh xuống nền nhà. Yin nhìn theo rồi sợ hãi lay Mi mạnh hơn.

         “ Cô chủ. Cô chủ gặp chuyện lớn rồi !!! Không phải cô chủ làm mà, đúng không ?!!! Cảnh sát tới đây thì phải làm sao đây cô chủ ?!!! Họ sẽ bắt cô đi mất đó cô chủ ơi !!! ”

Mi như hồi tỉnh lại.   “ Yin ! Đưa tôi tới bệnh viện. ”

          “ Cô chủ bị thương ở đâu ?!!! Để Yin đưa cô đi. ”

          “ Tôi muốn gặp ba tôi…Nhanh đi mà… ”  – Mi nhắm mắt thều thào.

          “ Dạ được được. Nhưng để em thay quần áo cho cô đã. ”

           “ Không !!! Tôi muốn đi ngay !!! Nhanh lên !!! Ba tôi…” Mi gào khóc.

           “ Dạ dạ. Yin đưa cô đi ngay bây giờ đây. ”

PHƯƠNG THỤ

One thought on “Ngược lối ở Băng Cốc ( tt )

  • September 8, 2020 at 14:50
    Permalink

    Đáng lẽ ông Nuth phải được sống lâu hơn mới phải… Để cho ông ấy ra đi sớm như vậy, nói thật tác giả như tôi cũng không muốn chút nào. Ông ấy là một người cha quá tốt. Kai và Mi thật may mắn khi có ông ấy là cha.

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *