Ngược lối ở Băng Cốc

Chương 1 :                 ÔNG LÀ BA TÔI ?

         – Mời ông đi đằng này !

Theo sự chỉ dẫn của y tá, một người đàn ông đã đứng tuổi có vẻ mặt hiền từ ấm áp nhưng lúc này đây là cả sự lo lắng, pha lẫn đau buồn.

Bước chân ông vừa nhanh vừa hơi loạng choạng – biểu thị sự run rẩy sợ hãi. Dù hốt hoảng nhưng ông vẫn cố gắng đi theo không dám ngừng lại.  Nuthawatta Rangist – chủ tịch một công ty quảng cáo truyền thông nổi tiếng ở xứ sở Chùa Vàng. Theo sau là Met Neeman  – luật sư đại diện của công ty,  nhưng đồng thời cũng là người bạn thân thiết với ông Nuth từ thời đại học.

Y tá dừng lại trước một căn phòng để mở cửa. Mải lo lắng, ông Nuth không để ý va vào lưng cô. Biết mình thất thố, ông lắp bắp nói :

      “ ขอโทษ ( *Khỏ thốt* )[1].. À không… Không… Xin lỗi cô..”

Một câu tiếng Việt được nói ra khá sõi. Chứng tỏ người đàn ông này đã quá quen thuộc với đất nước Việt Nam rồi.

     “ Nuth ! Anh bình tĩnh lại đi. Cô bé đó đã qua cơn nguy kịch rồi ”.  Ông Met mỉm cười vỗ vai.

Cô y tá chỉ cười nhẹ.

       – Mời hai ông. Có một điều tôi xin dặn trước hai ông là tránh làm cô bé xúc động mạnh. Và cũng đừng nói chuyện lâu quá. Cô bé cần phải được nghỉ ngơi .

Ông Nuth run rẩy xúc động, không nói gì. Trên giường bệnh, một cô gái còn rất trẻ đầu quấn băng gạc nhuộm một ô máu đỏ tươi. Ông Met thay mặt bạn mình cảm ơn y tá rồi đẩy nhẹ ông Nuth đi vào.

Người đàn ông cứ đứng mãi bên giường bệnh, nước mắt chảy dàn dụa vì đau xót. Không cầm lòng được, ông nhẹ nhàng ngồi xuống, cầm tay cô gái lên áp vào mặt mà khóc.

“ Mi… Mi… Con…”

Sự xúc động mạnh mẽ của người đàn ông đứng tuổi làm nước mắt ướt cả bàn tay đã khiến cô gái nhỏ giật mình mở mắt. Cô ngơ ngẩn một hồi, cố gắng nhìn thật kĩ người đàn ông trước mặt đang cầm tay mình khóc lóc kia là ai.. 

Cả người đàn ông phía sau nữa.. Hai người này cô nhớ là mình chưa gặp họ bao giờ. Nhưng có vẻ như họ đã biết cô…  Hay là.. cô gặp họ rồi mà cô quên mất..  Cô…  – ánh mắt cô bé dần dần hoảng sợ –  “ mình bị mất trí nhớ rồi ư ?!! ”.

Mi sững người một lúc rồi mấp máy môi :

– Ông.. kia… ông là ai ?… Ông quen tôi sao ?..

“ Con.. Con tỉnh rồi !!!. Tạ ơi trời Phật !. May quá ! Con gái tôi tỉnh rồi !!”

Ông Nuth vui mừng đến mức quên mất mình đang ở đâu liền tuôn ra một tràng tiếng Thái. Vị luật sư không nhịn được cười vì thấy người bạn mình trở nên ngốc nghếch đến kì lạ. Ông ta bèn ghé sát bên tai nhắc nhở.

     “ Này. Anh xúc động quá rồi đấy. Nói tiếng Việt đi. Con bé đâu có hiểu ”.

      “  À.. Ừ nhỉ.  Tôi quên mất..”

Ông Nuth lau nước mắt, kiềm nén lại cảm xúc rồi bằng một chất giọng trịnh trọng, ông nhìn Mi, tỏ vẻ hồi hộp nói chậm rãi từng tiếng.

   – Có lẽ con chưa thấy mặt ta bao giờ. Nhưng ta biết con. Biết rất rõ từ lúc con được sinh ra cho đến nay.  Mi… Con gái của ta.

Bốn chữ  “ Con gái của ta ” từ ông Nuth thốt ra quả thật có sức công phá không hề nhẹ, tựa như tia sét giáng thẳng bên tai Mi.

– Cái gì ?.. Con… con gái…??

Mi trợn mắt, hoang mang lặp lại một lần nữa. Cô đã có ba, sao người đàn ông này lại đến nhận mình là ba cô..  Có nhầm lẫn gì chăng ?

    – Ông… – Mi bối rối, trở nên hoang mang –   Ông…Ông là ba tôi ?.  Chắc ông nhầm lẫn tôi với ai rồi.  Tôi có ba. Nhưng ba tôi… hình như ông ấy…mất rồi !..

Kí ức kinh hoàng hiện về khiến Mi bật khóc vì đau đớn.  Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, trước lúc ngất lịm đi cô thấy mẹ và ba nằm sóng soài cách cô một đoạn.  Đầu, gương mặt cả hai người đầy máu..  Cô nghe loáng thoáng tiếng nhiều người hô thất thanh :

    “ Chết rồi, hai vợ chồng họ tắt thở rồi !!!!.  Coi cô bé đằng kia xem ! Gọi xe cấp cứu nhanh lên !!! ”

   “  Cô bé vẫn còn sống. Mau !!! Khiêng cô bé lên xe mau !!! ”

….

    – Bình tĩnh… bình tĩnh đi con..”  Ông Nuth vội vàng ôm lấy hai vai cô nói một hồi –  Không nhầm đâu. Chắc chắn ba là ba của con. Con đừng xúc động nữa. Không tốt cho tình trạng của con hiện giờ đâu.

– Ông nhầm rồi… Chắc chắn là ông nhầm rồi.  Ông không phải là người ở đây.. Ông từ đâu tới ? Tôi không quen biết ông thật mà.

    – Con bình tĩnh nghe ta giải thích đã.  Đúng là con chưa từng biết mặt ta, và ta cũng không phải là người ở đây. Khi mẹ con mang thai con cũng là lúc ta hết thời gian công tác tại Việt Nam. Ta phải trở về Thái Lan ngay sau đó. Rồi mẹ con mới tìm cách liên lạc với ta và nói ra sự thật. Nhưng ta không thể qua Việt Nam được nữa, nên ta đành tìm cách gửi tiền về Việt Nam chu cấp cho hai mẹ con.

   – Thái Lan ?!.. Ông… là người Thái ?!!!

Có nằm mơ Mi cũng không thể tưởng tượng nổi, ba ruột của mình lại là người nước ngoài.

    – Phải . Ông Nuth cười hiền từ.

    – Tôi không hiểu… – Trông Mi vẫn còn ngơ ngác đến tội . Vậy người mà mẹ tôi lấy làm chồng,  từ nhỏ mẹ đã kêu tôi gọi ông ấy là ba rốt cuộc là ai ?!!

     – Đó là một người đàn ông tốt bụng đã giúp mẹ con bảo vệ được danh dự, không bị mang tiếng…

Nói đến đây ông Nuth bỗng nhiên khó xử, không biết dùng từ gì cho phù hợp . Tuy ông nói sõi tiếng Việt nhưng không phải là người sinh ra và lớn lên ở đây. Ông sợ Mi sẽ bị tự ái, tổn thương nếu như ông lỡ lời.

   – Chửa hoang phải không ?.   Mi lạnh lùng tiếp lời ông như thể điều đó đã quá quen thuộc với cô rồi –  Từ nhỏ, ai cũng nói tôi không giống ba, chỉ giống mẹ lại có nét gì đó khác lạ. Người ta đều bảo mẹ tôi chửa hoang. Có lẽ vì thế… Mi đau khổ cúi đầu – Có lẽ vì thế mà ông ấy chưa bao giờ thương tôi..

    – Con..


Thấy Mi buồn tủi chảy nước mắt, ông Nuth đã khổ sở lại càng khổ sở hơn. Ông muốn lau nước mắt cho Mi nhưng lại xấu hổ không dám đưa tay chạm vô Mi.

   – Con đừng khóc. Ta biết… Ta có lỗi với con, chưa bao giờ ở bên con chăm sóc cho con được một ngày. Nhưng bây giờ, ta sẽ không phạm sai lầm như thế nữa. Ta sẽ không bao giờ bỏ con nữa đâu.

    – Thật hoang đường. Tự dưng ông tới đây nhận tôi làm con trong khi từ lúc sinh ra đến giờ tôi và ông còn chưa gặp nhau lấy một lần. Chẳng lẽ tôi lại có người ba sang trọng thế này dễ dàng vậy sao ?!!. Mà cho dù ông có là ba ruột của tôi thật đi chăng nữa, thì cũng không thể tự tiện nhận tôi làm con được. Trong khi ông chưa xứng đáng là một người cha !!!

Có điều gì đó khiến Mi muốn hét lên, phá vỡ tất cả mọi ấm ức, đau khổ đã dồn nén trong cô bé bao lâu nay. Ông Nuth đau đớn, muốn nói nhưng rồi lại thôi. Ngay lúc đó, y tá bất chợt gõ cửa.

– Xin lỗi, đã hết giờ thăm bệnh rồi ạ. Ơ…!!!

Cô y tá bất ngờ khi thấy cả hai người một già một trẻ mắt đều đỏ hoe.

     – Tôi đã dặn hai ông là tránh làm cô bé xúc động mạnh rồi mà !. Cô y tá có vẻ khá bực mình.

     – À, chúng tôi xin lỗi.  Chúng tôi sẽ đi ngay đây.

Ông Met nãy giờ im lặng giờ lại vội vàng lên tiếng. Ông đặt tay lên vai chủ tịch.

     – Anh Nuth, chúng ta đi thôi.  Nên để cô bé nghỉ ngơi, mai quay lại thăm cô bé được không ?.

      – Ừm… Để mai liệu có lâu quá không ? Tôi không yên tâm Met à. Hay là.. tối nay tôi ngủ lại đây để coi con bé luôn cũng được.  Ông Nuth có vẻ không muốn đi, bất chợt đề nghị lạ lùng như vậy.

     – Ơ… Chuyện này thì…

Ông Met khó xử nhìn Mi rồi nhìn cô y tá.  Hiểu được tấm lòng chân thành của người đàn ông phúc hậu, cô y tá nhẹ nhàng thuyết phục.

    – Không sao đâu . Hai ông cứ về đi. Tôi đã được phân công ở lại trực tối nay. Tôi sẽ lo cho cô bé. Với lại cô bé dù sao cũng đã lớn, có những cái không tiện đâu thưa ông.

    ” Phải đó anh Nuth.  Chúng ta cứ về đi đã. Sáng mai lại tới. Nhanh thôi mà.”

Ông Met vỗ vai vị chủ tịch. Còn Mi vẫn nhìn chăm chăm. Thật lòng, không hiểu sao Mi rất tin rằng ông ta chính là ba ruột của mình. Nhưng sự thật bất ngờ ập tới khiến cô chưa thể tiếp nhận.

Ông Nuth miễn cưỡng đành gật đầu. Trước khi đi, ông còn quay lại dặn dò :

     – Có vấn đề gì con phải lập tức gọi y tá nhé. Không được ngại, không được chủ quan. Nhé ?.

     – Được, tôi biết rồi. Ông mau về đi.

Mi xấu hổ lên tiếng để ông ta còn đi về. Cánh cửa khép lại, chị y tá mới bật cười thú vị. Không đợi Mi hỏi chị ta đã nhanh chóng kể lại việc ông Nuth lo lắng đến thất thần va vào chị ta hồi nãy. Chị ta còn nghe kể lại lúc mới tới bệnh viện ông ấy hốt hoảng đến mức nói lộn xộn cùng một lúc ba thứ tiếng  Anh, Việt, Thái với nhân viên chỉ dẫn khiến ai nấy đều ngớ người chả hiểu ông ấy nói gì.

Cô y tá kể xong nhìn Mi rồi nhẹ nhàng :

      – Thôi em nghỉ ngơi đi bé. Mới bị tai nạn xong mà xúc động mạnh như vậy không tốt đâu. Chị thấy người đàn ông ngoại quốc đó có vẻ rất thương em đó. Nhìn ánh mắt của ông ấy hệt như ánh mắt một người cha dành cho con cái mình vậy.

Mi im lặng nhìn về cánh cửa đang khép hờ đó.

     ~**~

Từ lúc còn nhỏ xíu, khi cô bắt đầu nhận thức được thế giới này, cũng là lúc cô cảm nhận được sự lạnh nhạt đến mức đáng sợ của người đàn ông sống bên cạnh mẹ con cô. Ông ấy là một công nhân ở công trường gần nơi mẹ đang ở. Lúc ông ấy quen biết mẹ, mẹ chỉ vừa mới mang thai. Cái bụng chưa có dấu hiệu gì rõ rệt.

Nhưng càng ngày, bụng của mẹ càng lớn. Khi đó, Hùng – người đàn ông nghèo khổ đã uất ức tức giận như thế nào khi phát hiện người con gái mình yêu từng ăn nằm với kẻ khác, rồi giờ lại quỳ xuống cầu xin anh lấy cô cho bằng được.

“  Em xin anh !!  Nếu anh yêu em thì hãy giúp em. Chỉ có lần này thôi. Em sẽ mang ơn anh, chăm sóc anh cả đời. Xin anh hãy thương lấy mẹ con em… Xin anh ! ”

Nghe Mai nói vậy, Hùng không nỡ đẩy người mình yêu vào đường cùng. Lấy cô thì tất nhiên anh muốn lắm chứ. Nhưng bảo anh chấp nhận cả cái thai trong bụng cô thì..  Nghiệt ngã làm sao là cái thai đã lớn, không thể phá bỏ.

    “  Thôi được rồi, em đứng lên đi. Đừng quỳ mãi như thế. Không tốt cho em và con đâu. Anh sẽ cưới em làm vợ . Anh hứa đấy. ”

Vậy coi như đó cũng là một điều may mắn trong cuộc đời của Mi rồi nhỉ. Ông Hùng rất yêu mẹ cô. Nhưng đối với cô, chỉ có sự ghét bỏ. Mi nhớ rất rõ, khi cô tròn 9 tuổi, có một lần ông uống rượu say mèm – nhìn cô bằng một đôi mắt đỏ lừ đến phát sợ. Ông ấy giơ tay chỉ thẳng vào mặt cô, lè nhè như kể nỗi khổ mình đã phải chịu đựng.

    “  Hôm nay là ngày mày ra đời phải không ? Mày thấy vui không ? Nhưng tao không vui. Không vui gì hết. Mày nên nhớ, mày phải biết ơn cả tao nữa. Mày rõ chưa ?!!

Mày phải nhớ rằng nếu không có tao, chưa chắc mày đã sống đến được ngày hôm nay đâu. Mẹ mày chửa hoang, bắt tao phải lấy làm vợ. Tao thương mẹ mày, nhưng làm sao tao thương nổi cả mày, khi mày không phải là con tao ?. Đáng lẽ không có mày, thì tao đã rất vui khi lấy được mẹ mày rồi.  

Chỉ tại mày và cái thằng khốn nạn đã tạo ra mày. Nó là đồ đểu !!!. Nó không dám ở lại chịu trách nhiệm với mẹ mày mà bỏ đi mất. Hại tao phải đổ vỏ. Cay đắng… Cay đắng lắm. Thà tao không biết thì tao sẽ không bao giờ ghét mày đâu. Nhưng đằng này, tao biết mà tao vẫn phải lấy mẹ mày. Nếu tao không thương mẹ mày, thì sẽ không bao giờ có chuyện tao phải chịu nhục nhã với người ta như thế này đâu. Mày rõ chưa ? Đồ con hoang !!!. ”

Hôm đó là sinh nhật cô. Nhưng bà Mai vẫn đang đi làm tối muộn còn chưa về. Chỉ có người đàn ông khi ấy cô gọi là ba – mặt đối mặt mà xỉ vả đứa trẻ con chỉ có 9 tuổi rất thậm tệ, như thể cô là đứa xấu xa nhất trên đời.

Ngày mà đáng lẽ như bao đứa trẻ khác, cô sẽ có cha có mẹ ở bên, có bạn bè chúc mừng, tặng quà cho cô, khiến cô cảm thấy vui sướng nhất trên thế gian này. Nhưng tiếc thay lại chỉ có nỗi buồn và ám ảnh in hằn lên cả tuổi thơ của cô mãi mãi không thể nào quên được.

Người mà cô luôn muốn được bế bồng, được đưa đi chơi, được xoa đầu gọi là “ con gái ngoan của ba ” lại nói rằng cô không phải là con của ông ta. Ông ta không đời nào chấp nhận cô. Cả buổi tối hôm đó chỉ có tiếng khóc thút thít của đứa trẻ và tiếng mắng chửi của người đàn ông đã say mèm vì rượu.

Bà Mai cũng hiểu chồng mình không bao giờ chấp nhận đứa con gái đáng thương. Nhưng vì đã chịu ơn ông, bà phải cắn răng chịu đựng và muốn cả Mi cũng phải như vậy. Cô biết chứ, nhưng trong thâm tâm cô vẫn không muốn tin chuyện ngày hôm đó là sự thật.

Cô vẫn thường tự bảo mình rằng : có lẽ đã có sự hiểu lầm nào đó, uẩn khúc nào đó. Ông Hùng vẫn là ba ruột của cô. Nếu không, ông ta ghét cô như vậy thì đã hành hạ cô, bỏ đói cô đến chết rồi. Đằng này, ông ta vẫn đi làm, đưa tiền cho mẹ cô, nuôi cô đầy đủ.

Cho đến cái ngày xảy ra tai nạn…

Buổi sáng hôm ấy lại trong xanh, thoáng đãng hơn mọi ngày. Cái ánh nắng vàng dịu nhẹ khiến con người ta cảm thấy thật dễ chịu, vui vẻ.  Nhưng kì lạ là ông Hùng  –  ông trở nên nôn nóng hơn, gắt gỏng hơn. Chưa bao giờ Mi thấy ông ấy lại sốt ruột muốn đưa hai mẹ con cô đi ra khỏi nhà nhanh như thế.

      “ Anh Hùng à… Anh !…”

     “ Đừng có nói nhiều. Phải đưa nó đi gặp hắn chứ. Nhanh lên không kịp !!! ”

     “ Mẹ, ba nói gì vậy ? Con không hiểu..”

       “ Mi.. Con lên xe đi, ngồi sau ba, để mẹ ngồi sau con…”  bà Mai cố nén nước mắt.

Ông Hùng không kiềm chế được sự nôn nóng, hấp tấp của mình. Xe vừa phóng đi, Mi thấy sợ sợ bèn khẽ nhắc ông :

      “ Ba..  ba chạy từ từ thôi. Đường đông xe lắm ”.

      “ Mày im đi ! Tao đưa mày đi gặp ba ruột mày mà mày còn nói..”

Mi còn đang ngơ ngác, hoang mang vì lời nói của ông Hùng thì bất ngờ tiếng còi xe tải rú lên một cách ghê rợn, hình ảnh chiếc xe tải to lớn ập vào đôi mắt khiến Mi cảm thấy đang đột ngột rơi xuống đáy vực.

      “  Á ! Ba, cẩn thận !!!  Xe…”

      “  Rầm !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! ”

Đó là lần cuối cùng cô được ở bên ba Hùng và mẹ.. Buồn cười và cũng đáng thương nhất là, chưa bao giờ ông Hùng đèo mẹ con cô ngồi sau xe máy như bao gia đình bình thường khác. Chỉ riêng ngày hôm ấy, lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.

Đáng tiếc, ông trời cho cô tận hưởng niềm hạnh phúc gia đình hiếm hoi chỉ vài giây, rồi lại tước đi một cách tàn nhẫn.

                                                         ~**~

     “  Anh Nuth, tôi thấy… Mi có vẻ dần dần tiếp nhận anh rồi đấy. Lúc anh đi, ánh mắt cô bé nhìn anh có vẻ khác. Theo suy luận của tôi, chắc là cô bé đã được ông Hùng nói sự thật từ trước rằng cô bé không phải là con gái của ông ta rồi.

Và cái cách đối xử của ông ta với cô bé cũng không tốt đẹp gì. Nhưng con gái anh cũng có vẻ kiên cường, thậm chí là cố chấp lì lợm như anh đấy nhỉ. ”

Biết bạn mình trêu, ông Nuth cũng đùa cợt lại :

     “  Này Met. Tôi thấy cậu đừng làm luật sư nữa, chuyển hẳn sang làm thám tử thì hơn. Nhưng cậu nói đúng, tôi cũng nghĩ con bé đang bơ vơ, nó sẽ cần đến chỗ dựa duy nhất lúc này là tôi thôi. Chỉ có điều, nó không giống tôi cái tính cố chấp lì lợm đâu nhé. Nó giống thằng Kai thì đúng hơn. Đúng là những đứa con của tôi. Ôi thần Phật ….”

Nhắc đến Kai, luật sư Met thôi không cười đùa nữa, vẻ mặt ông nghiêm túc trở lại. Và còn có một chút gì đó e dè khi nhắc đến gia đình của người bạn thân.

      “  Anh đã nói chuyện với cậu Kai và phu nhân chưa ? ”

       “ Bà ấy đã biết sự thật từ lâu rồi. Nhưng cũng không dám nói hết cho Kai, sợ nó làm ầm lên ”  

Ông Nuth thở dài khi nghĩ đến người vợ đáng thương và đứa con trai ngỗ ngược. Chính ông cũng đang đau đầu không biết khi trở về Thái sẽ nói làm sao cho Kai hiểu…

     “  Đúng là chuyện gia đình anh éo le thật. Giá như mà anh yêu phu nhân hơn chút nữa thôi thì có phải mọi chuyện sẽ đơn giản đi rất nhiều không ? ”.

     “  Haizz.. Tôi biết. Cậu đừng có trách móc tôi nữa. Nhưng tình cảm mà, làm sao có thể tự chọn được người mình yêu sẽ là ai chứ. Đúng không ? ”

Ánh mắt vị luật sư bỗng thoáng qua một chút suy tư. Nét mặt ông chùng xuống. Chủ tịch Nuth nói xong lại không thấy bạn mình phản ứng bắt bẻ như mọi khi. Ông khó hiểu ngẩng đầu lên. Lạ thật, Met hình như đang suy nghĩ chuyện gì đó. Gương mặt ông ta có vẻ buồn man mác.

      “  Này. Met ! Met !!! ”

      “  Hả ?!! Sao vậy anh ?!! ”    Ông Met giật bắn người.

      “ Tôi hỏi cậu mới đúng đó. Cậu suy nghĩ chuyện gì mà tập trung quá vậy ? ”

      “ À không có gì đâu. Tôi đang nghĩ anh tính chuyện sau này con gái anh sẽ ở đâu mới được. ”

      “ Tôi sẽ đưa nó về Thái Lan. Tính cái gì nữa ”

      “ Anh… không sợ cậu Kai sẽ phản ứng sao ? ”

Ông Nuth trợn mắt vỗ mạnh lên ghế.

     “ Tôi là cha nó mà phải sợ nó ư ? Nhưng không sao, tôi biết rõ con trai mình. Nó là đứa thông minh, sẽ hiểu cho tôi nhanh thôi. Tuy có hơi ngỗ ngược tí nhưng cũng không đến nỗi quá quắt lắm. Tất cả cũng chỉ vì nó thương mẹ mà ra. Đứa con này, thật làm tôi phải đau đầu mệt mỏi…”

Ông Nuth đứng dậy, đút hai tay vào túi quần  –  cử chỉ quen thuộc mỗi khi đã đưa ra quyết định. Luật sư Met đứng đằng sau, mỉm cười lắc đầu. Đúng là cha nào con nấy. Cậu công tử Kaiyawatta cũng có phong thái y hệt. Mai này, cô bé Mi lại về sống chung một nhà..

“ Không biết khi đó ngôi nhà ấy có náo loạn thêm không đây ?…”  Ông Met nghĩ đến cảnh tượng vừa nghĩ ra mà bật cười.


[1] Tiếng Thái có nghĩa là “ Xin lỗi ”

PHƯƠNG THỤ

One thought on “Ngược lối ở Băng Cốc

  • August 13, 2020 at 21:16
    Permalink

    Truyện được viết từ năm 2018. Bối cảnh được lấy tại Thái Lan – lý do là vì thời điểm đó tôi còn đang mê mệt một nam diễn viên người Thái khá nổi tiếng. Tên của một số nhân vật trong truyện cũng được lấy từ họ trong tên đầy đủ của anh chàng diễn viên điển trai đó * cười *

    Nay dangthuphuong.com đã được thành lập, tôi viết câu chuyện lên đây để có động lực hoàn thành.

    Reply

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *