Tâm sự vơ vẩn cho những ngày u ám lang thang

Trong một buổi chiều u ám ở thành phố nhỏ Quy Nhơn – thay thế cho những ngày nắng gắt bằng không khí mát mẻ và những cơn mưa xoa dịu lòng người. Kiểu thời tiết này luôn khiến tôi có cảm giác lạ lùng – nôn nao, luyến tiếc không thể lí giải.

Bởi vì khi đó, tôi liên tưởng rất nhiều điều. Một là lời bạn tôi nói về thành phố Huế – gần như là nơi có nhiều mưa nhất cả nước. Bầu trời rất buồn, cô quạnh và càng khoét sâu nỗi đau cho những ai thất tình muốn khuây khỏa .

Từ Việt Nam, đôi mắt và những điều tưởng tượng lại bay đến bầu trời u ám, ẩm ướt và lạnh ở thị trấn Forks trong bộ phim nổi tiếng Twilight ( Chạng vạng ). Nhớ đến dáng vẻ cô độc của Bella và lạnh như băng của Edward.

Rồi sau đó, tôi trộm nghĩ : Paris ở Pháp những chiều mưa như thế nào ? Bỗng dưng tôi tự cho rằng : sự cổ kính và lãng mạn ở Pháp chắc cũng buồn lắm đấy. Ví như lâu đài Versailles bề thế nguy nga, sang trọng và lộng lẫy nhưng chỉ toàn là sự cô độc – hệt như hoàng hậu nước Pháp Marie Antoinette ; ví như kết cục tình cảm không có hậu của Louis XVI dành cho vợ mình.

Dĩ nhiên tôi thích những kết thúc có hậu. Tôi thích những nhân vật nam mạnh mẽ, có thể lạnh lùng bề ngoài nhưng bên trong nhất định phải ấm áp. Tôi thích những nhân vật nữ cô độc, buồn bã nhưng nội tâm sâu sắc, thông minh và nhạy cảm ( tôi có đang tự ví von cho mình không nhỉ – ôi đúng là buồn cười ).

Nhưng đừng hành động theo cảm tính như Bella và Edward, đừng che giấu và bi kịch lẫn nhau như Louis XVI và Marie Antoinette.

Trời nắng ráo khô hanh sẽ không bất tiện nhiều thứ như mùa mưa lúc nào cũng ẩm ướt, khó khăn. Nhưng nắng nóng sẽ không khiến cho chúng ta có quá nhiều tâm trạng thưởng thức, ước mơ – mà thay vào đó là bực bội cáu gắt. Mà nóng nảy thì làm gì còn suy nghĩ được.

Vậy nên mưa, xám xịt và ẩm ướt sẽ khiến cho mát mẻ vây quanh, và tự dưng lại buồn vẩn vơ và suy nghĩ.

Ôi, tôi ước rằng thay vì ngồi trong quán trà sữa ồn ào, bọn trẻ con tuổi dậy thì cười cười nói nói – thì tôi lại thích tận hưởng những ngày mưa bay bổng, buồn bã bên khung cửa hơn. Nhưng nhất định phải có một ly trà sữa với đầy ắp trân châu, hoặc có thể là một ly kem lạnh buốt chân răng chẳng hạn. Bên tai là những bản nhạc nhẹ nhàng, sâu lắng với lời bài hát da diết tình cảm.

Hoặc giả sử, nếu không đọc truyện thì cũng là xem phim có bối cảnh lạnh lẽo, ví như phim ma, phim kinh dị ấy. Thật là khác người.

Nói vậy thôi, dù không mưa nhưng những ngày dịch bệnh Covid 19 lại bùng phát, khách hàng xem bài Tarot tôi mong lại lẩn đi đâu hết, tôi còn buồn và u ám gấp mấy lần bầu trời xám xịt trên cao kia.

Dù biết là khó thành, nhưng lúc nào tôi cũng luôn tưởng tượng , hi vọng mình là một nhà văn, sống trong ngôi nhà gỗ cô độc, với chiếc laptop và tách cà phê sưởi ấm, tại góc phòng nơi có những tia lửa bắn lên trong cái hộc chất đầy củi gỗ. Một chú chó trung thành, một cô mèo luôn tỏ vẻ sang chảnh nằm ngoan ngoãn trên thảm bông.

Bên ngoài là tuyết rơi, trắng xóa và lạnh lẽo. Nếu không phải tuyết, thì phải thay thế bằng những cơn mưa.

Và giai điệu của bài hát “ The day you went away ” sẽ văng vẳng bên tai, hai cô gái xinh đẹp đáng yêu M2M hát những lời sôi nổi, nhẹ nhàng trong một khung cảnh tuyết rơi, đen tối và lạnh lẽo.

“ Did I lose my love to someone better ?

   And does she love you like I do

   I do… you know really really do..”

( Có phải em đã đánh mất tình yêu bởi một cô gái tốt hơn ?

  Và cô ấy có yêu anh như em không ?

  Em yêu anh… Anh biết là em thực sự rất, rất yêu anh mà…)

Những hình ảnh trông quá ư là cô độc, thật buồn.

Nhưng lại hơn là có một gia đình nhỏ, có chồng và đầy ắp tiếng cười ( hoặc tiếng khóc ) của con trẻ.

Ôi, một người con gái không còn gì để nói. Với những ai luôn tuân theo truyền thống nhất định phải lập gia đình, nhất định phải có con chắc chắn sẽ bĩu môi dè bỉu.

Một ngôi nhà , có thú cưng để yêu thương chăm sóc, có một nơi yên tĩnh của riêng mình, và quan trọng là có một số dư trong tài khoản nhất định để đi đây đi đó, khám phá học hỏi và viết lách – rồi xuất bản một vài tác phẩm để đời.

Chà, chắc anh Covid và em Corona đã làm tôi lung lạc.

Hay là sự hoang mang, xáo trộn trong lòng khi nhìn lên bầu trời trong một ngày mưa lại khiến tôi cứ mơ ước những điều hoang tưởng ấy.

Hay là vì bản tính mình như vậy ?

Nhưng tóm lại, dù là thế nào thì tôi cũng chợt nhận ra – tôi thích tuyết rơi, thích mưa, thích khung cảnh buồn bã, lạnh căm, thích cái gì lạnh, bí ẩn và cô đơn.

Thích cuộc đời mình nếu không thể gặp được một nam chính như trong truyện, trong phim – thì cũng là một sự tự do, độc lập vui vẻ, muôn năm và thoải mái.

Dạo này tôi chỉ đọc chứ không viết ( chắc vì cơn lười biếng trỗi dậy ), nên tôi sẽ để bài viết này làm động lực sáng tạo – viết nên một câu chuyện dài có bối cảnh mơ ước như trên.

Tôi nghĩ mùa mưa sắp tới ở Quy Nhơn sẽ là thời điểm thích hợp để sáng tác những điều đó.

Tâm sự vơ vẩn cho những ngày u ám lang thang.

PHƯƠNG THỤ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *